Dịch: alreii
Biên: Cún Con Xa Nhà
Klein cẩn thận lắng nghe, hỏi lại một câu: "Cho nên cậu hoài nghi Zarel mà những thám tử đó nhìn thấy là do người khác đóng giả?"
Ian cầm lấy chiếc mũ tròn màu lá cọ của mình, trả lời như đã sớm suy xét kỹ: "Đây là một khả năng. Nhưng tôi cho rằng độ khó của nó rất cao, cao đến mức cần phải thừa nhận mạo hiểm cực kỳ lớn. Buổi tụ hội vào buổi tối, đúng là ánh đèn không quá sáng, nhưng phần lớn người tham gia đều là thám tử, là những thám tử có sức quan sát nhạy bén. Chỉ dựa vào đống đồ hóa trang, râu giả thì rất khó mà che giấu được ánh mắt của bọn họ."
Có lẽ loại năng lực phi phàm nào đó có thể làm được. Giống như khả năng của Đói Khát Ngọ Nguậy vậy... Trong vấn đề vừa nãy của Klein có một cạm bẫy nhỏ, hắn muốn thông qua nội dung câu trả trời, biểu cảm trên mặt và ngôn ngữ cơ thể của cậu nhóc này để phán đoán cậu ta đã từng tiếp xúc với người phi phàm hay chưa, có hiểu biết gì về lĩnh vực thần bí không.
Đáp án sơ bộ là không có.
Ian thấy thám tử Moriarty khẽ gật đầu, tán thành suy luận của mình, thế là nói tiếp: "Tôi tin người mà những thám tử nhìn thấy được chính là ngài Zarel. Chẳng qua ông ấy không được tự do, bị người ta kiểm soát chặt chẽ, không thể truyền tin tức cầu cứu đi được. Sở dĩ ông ấy không đáp lại liên lạc của tôi, là vì để tôi cảnh giác. Để tôi đi tìm người tới cứu giúp ông ấy."
"Giải thích hợp lý." Klein buông lỏng hai tay, ngồi nhích về phía sau, để bản thân trông thả lỏng hơn, khiến người ta có lòng tin hơn.
Ian trầm mặc mấy giây, trịnh trọng tuyên bố: "Tôi muốn ủy thác anh điều tra ngài Zarel, xác nhận tình cảnh bây giờ của ông ấy, chỉ cần anh xác nhận thôi."
Cân nhắc đến việc đối phương là một người bán chuyên nghiệp thay thám tử thu thập tình báo và tin tức, Klein có lòng muốn kết giao, mỉm cười nói: "Vậy cậu định trả cho tôi bao nhiêu? Chắc cậu hiểu rõ, chuyện này cực kỳ nguy hiểm."
Ian cúi đầu bí mật liếc nhìn vào túi chiếc áo khoác lớn cũ kỹ, đắn đo nói: "Có hai phương thức, một là tôi trực tiếp trả đủ thù lao cho anh. Về sau mặc kệ nhiệm vụ đơn giản hay khó khăn, thì vẫn chỉ chừng đó. Trừ phi anh bị thương nghiêm trọng."
"Hai là tôi trả trước cho anh 5 bảng, chờ anh hoàn thành ủy thác. Xem độ khó của chuyện này, rồi tôi lại trả thêm, nhưng điều này dễ gây bất hòa, cho dù có hợp đồng giao ước."
Klein bày ra dáng vẻ suy nghĩ, qua gần ba mươi giây mới trầm ngâm nói: "Hoặc có thể thế này, cậu trả cho tôi 5 bảng trước, chờ nhiệm vụ kết thúc, lại giúp tôi làm ba việc. Yên tâm, không phải là việc quá khó, đều nằm trong phạm vi năng lực của cậu. Hơn nữa sẽ không để cậu cảm thấy quá khó, điều này có thể ghi trong giao ước hợp đồng."
Ian nhíu mày, chợt đứng bật dậy, nghiêng người về phía trước, vươn tay phải nói: "Được!"