Dịch: alreii
Biên: Duy Anh
Leng keng leng keng, chuông bị kéo vang lắc lư không ngừng, truyền âm thanh vào trong phòng khách rộng rãi nhưng khá vắng vẻ.
Klein ngồi trên ghế sofa đọc báo, nghiên cứu mấy cơ hội đầu tư đứng lên, áo sơ mi trắng phối với áo ghi lê đen nhưng không thắt nơ, nhìn khá tùy ý khi ở nhà.
Đơn ủy thác đầu tiên trong kiếp sống thám tử của mình đến rồi? Nhưng mình không thể cứ ở nhà chờ đợi nhiệm vụ tới tận cửa mãi được. Ừm... mình phải treo một quyển sổ góp ý ở trước cửa, thêm một cây bút máy, như vậy thì lúc khách hàng đến có thể viết lại thời gian đến thăm lần sau, để hắn có thể chuẩn bị trước... Nhưng với một thám tử mới vào nghề chưa có danh tiếng gì như hắn, chắc chẳng có lần sau đâu... Haiz, tạm thời đành phải phiền toái hơn chút, mỗi ngày sáng sớm xem bói coi thử hôm đó có ủy thác hay không, trong khoảng thời gian nào để còn biết mà sắp xếp... Tất nhiên, có lẽ sẽ bỏ lỡ nhiệm vụ của mấy người phi phàm mạnh tới ủy thác. Ừm, bỏ qua thì bỏ qua đi, xem được đại khái là đã tốt rồi.
Klein vừa nghĩ vừa đi đến cửa, không cần thông qua mắt mèo, trong đầu đã tự nhiên hiện ra hình ảnh của vị khách bên ngoài:
Một quý bà đội chiếc mũ lông nhung màu đen, phần lưng của bà hơi còng, nếp nhăn trên mặt rất sâu, làn da khô quắt vàng vọt, nhưng trang phục màu đậm rất vừa vặn, nhìn trông rất sạch sẽ.
Tóc mai của bà đã bạc trắng, con ngươi xanh lam khá có thần. Lúc này, bà đang nhìn người trẻ tuổi bên cạnh, ra hiệu anh ta tiếp tục kéo chuông.
Người trẻ tuổi khoảng chừng hơn 20, đôi mắt giống hệt của quý bà. Trong thời tiết lạnh lẽo, anh ta chỉ mặc một chiếc áo lễ phục dài màu đen với hai hàng nút hợp mốt với tầng lớp thân sĩ ở Backlund. Anh đội một chiếc mũ phớt bằng tơ lụa, thắt nơ kiểu tham gia tiệc rượu, dường như bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu vẫn yêu cầu bản thân không được phép được thả lỏng.
Nhờ vào năng lực linh cảm của Tên Hề, trước khi chuông cửa vang lên lần hai, Klein đã vặn tay nắm mở cửa, mỉm cười hỏi: "Chào buổi sáng, phu nhân, quý ngài. Hôm nay là một ngày đẹp trời, đến tận bây giờ, tôi đã nhìn thấy mặt trời được 5 phút."
Hắn dùng cách thức khá khoa trương để nói về thời tiết, đây là lời chào hỏi thịnh hành hơn trăm năm qua ở Backlund.
"Đúng vậy, mọi hôm nó thường thẹn thùng trốn sau những đám mây đen và sương mù, chẳng chịu ra ngoài." Quý bà tán thành gật đầu.
Người trẻ tuổi đó lại hỏi: "Anh là thám tử Sherlock Moriarty?"
"Đúng vậy, hai vị có chuyện gì cần ủy thác à? Xin lỗi, mời vào, chúng ta ngối xuống ghế sofa rồi nói chuyện." Klein nghiêng người nhường đường, chỉ vào khu tiếp khách.