Dịch: alreii
Biên: Cún Tuyết Homecoming
Trên những con sóng lên xuống bất chợt của biển Sunya, "Kẻ Báo Thù U Tối" như một chiếc lá lúc thì bị hất lên cao, lúc thì bị cuốn rơi xuống, nhưng không hề có dấu hiệu sắp bị lật úp.
Arges Wilson đứng ở trong phòng thuyền trưởng, đưa lưng về phía quầy đặt rượu vang đỏ và rượu vang trắng, vô ý thức bước qua bước lại.
Cuối cùng anh ta mới cắn răng, vẻ mặt nghiêm trọng trở lại trước bàn gỗ lim, lấy ra kính lục phân màu vàng thau, lật tìm giấy và bút máy, cúi người vẽ ra cái ký hiệu tượng trưng thần bí lại phức tạp của Kẻ Khờ.
Dựa vào trí nhờ của "Nhà Hàng Hải", Arges nhanh chóng hoàn thành bước đầu tiên của nghi thức hiến tế.
Tiếp đó anh ta kéo mở ngăn tủ, lấy nến ra, tiến hành bố trí dựa theo nghi thức "Song nguyên tố". Một cây nến đặt ở trên ký hiệu tượng trưng được tổ hợp từ "Con mắt không tròng" và "Sợi dây vặn vẹo". Một cây đặt ở chính giữa, biểu thị cho người hiến tế.
Thu dọn hết mấy đồ linh tinh trên bàn, Người Treo Ngược Arges ngưng tụ nước trong lòng bàn tay, lau sạch đàn tế. Đồng thời dùng muỗng bạc tiến hành nghi thức, gắng gượng tạo ra một bức tường linh tính phong kín xung quanh bàn sách.
Anh ta làm xong hết mấy chuyện này, sau đó dùng linh tính đốt hai cây nến, trong ánh sáng mờ nhạt lùi lại mấy bước.
Arges hít vào một hơi theo bản năng, anh ta cúi thấp đầu, tùng tiếng Hermes cổ đọc:
"Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này."
"Ngài là chúa tể thần bí trên màn sương xám."
"Ngài là vị vương Hắc Hoàng chấp chưởng vận mệnh."
"Người hầu trung thành của ngài khẩn cầu sự chú ý của ngài."
"Khẩn cầu ngài nhận lấy hiến tế của tôi."
"Khẩn cầu ngài mở ra cánh cửa quốc độ."
Chú văn xa xưa quanh quẩn trong bức tường linh tính, nhấc lên gió mạnh quay quanh, dẫn đến sự chấn động của sức mạnh tự nhiên.
Nó là ngôn ngữ thờ cúng cổ xưa nhất được người phi phàm tạo ra, bản thân nó đã bao hàm rất nhiều thần bí, nhưng lại thiếu sự bảo vệ với người sử dụng.
Arges chịu đựng đau đớn khi làn da như bị dao cắt phải, lấy ra một bình thủy tinh nhỏ màu nâu đậm từ trong túi áo, vặn mở nắp bình, đổ ra không ít hạt hình tròn như hạt vừng.
Đống hạt tròn này quay vòng ánh lên sáng bóng của kim loại, đẹp đến mức khó mà diễn tả được.
Người Treo Ngược Arges hất đống hạt ra ngoài, vẩy vào trong gió.
Vù!
Gió lớn càng trở nên xao động, nhưng không còn quá mãnh liệt nữa, phân biệt nhiễm lên hai màu trắng bạc và màu đen đậm.
Trong lúc không ngừng va chạm không ngừng dung hợp, hai loại gió khác biệt màu sắc này nhập vào trong ánh nến tượng trưng cho Kẻ Khờ, phồng lên xé mở không gian tạo thành một cánh cửa hư ảo với kích cỡ bình thường, ký hiệu được khắc họa bên ngoài nó chính là đồ án vừa nãy Arges vẽ.
Vào chính lúc này, Klein ở trên màn sương xám nhìn thấy phía sau chiếc ghế dựa lưng cao xuất hiện cánh cửa mờ ảo mà hắn từng nhìn thấy. Đồng thời cảm nhận được lực lượng của linh tính đang khuếch tán ra, kích thích đến không gian thần bí này.