Dịch: Cá Mòi
Biên: Dịch Thô Công Tử Bạch Ngọc
“Mày có nhìn thấy một thằng bé mười mấy tuổi không? Nó mặc một cái áo khoác cũ!” Trong số mấy người đàn ông xông vào toa xe có một kẻ mặt mày hung tợn hỏi nhân viên phục vụ.
Qua khóe mắt, Klein liếc thấy đối phương là một người đàn ông thân hình gầy còm nhưng sắc bén, màu da nâu giống như phơi nắng lâu ngày, hốc mắt sâu hơn dân chúng bình thường của vương quốc Ruen rất nhiều.
Người cao nguyên hả? Hay là con lai? Klein gật đầu suy tư.
Trung tâm bắc đại lục tính từ dãy Hornaces trở đi là một cao nguyên có khí hậu khô ráo. Đa phần cao nguyên thuộc về vương quốc Finnebot, phía tây là nước cộng hòa Entis, đến gần phía đông thì lại bị vương quốc Ruen chiếm cứ. Dân bản địa tuy gầy gò nhưng lại rất dũng mãnh thiện chiến, rất lâu trước đây trong quá khứ, bọn họ là một vấn đề nhức đầu của ba quốc gia, nhưng sau khi vũ khí nóng được cải tiến, hình thức chiến tranh thay đổi thì những người dân cao nguyên này mới nhận rõ hiện thực, hoàn toàn chịu khuất phục.
Một bộ phận lớn họ rời cao nguyên tiến vào Backlund, Trier, hoặc thành Finnebot, tiến vào bến cảng và các đô thị phồn hoa, có người làm công nhân, có người lại thành lưu manh của đám hắc bang bản xứ, dám đánh dám giết, không sợ phiền phức lớn.
Nhân viên phục vụ là một người đàn ông chừng hai mươi tuổi, nghe vậy thì co rúm người lại chỉ hướng toa xe hạng ba nói:
“Tôi thấy... cậu ta đi về hướng đó.”
Người cầm đầu mặc áo khoác đen đội mũ phớt thoáng gật đầu, dẫn đồng bọn xông vào toa xe hạng ba, không hề kiêng kị ánh mắt của hành khách xung quanh.
Nếu mình là cậu nhóc kia thì lúc này mình đã xuống khỏi toa xe hạng ba rồi... Klein vừa xem báo vừa nghĩ linh tinh.
Hơn một phút đồng hồ sau, “Ò” còi vang lên một tiếng, cửa khoang xe chậm rãi khép lại.
Xình xịch xình xịch, tàu hơi nước lúc đầu còn chậm rãi giờ bắt đầu lao vùn vụt, nhưng ngay lúc này Klein chợt ngẩng đầu nhìn hướng cửa toa xe hạng hai.
Cậu bé mười lăm mười sáu tuổi mặc áo khoác cũ và đội mũ chóp tròn mang túi hành lý cũ nát kia chậm rãi đi vào khoang xe này.
Cậu ta có khuôn mặt trẻ trung, ngũ quan thanh tú, hai mắt đỏ tươi uể oải nhưng nghiêm túc.
“... Lợi hại thật, xuống xe ở toa xe hạng ba rồi lại lại đi vòng tới toa xe hạng nhất? Sợ kẻ đuổi theo mình còn có dồng bọn chờ đợi ở trạm tàu cao tốc?” Klein kinh ngạc cảm thấy cậu nhóc này có thủ đoạn xử lý khá cẩn thận và thành thục, mạnh hơn so với người hai mươi tuổi rất nhiều.
Klein gõ nhẹ răng bên trái, yên lặng mở ra linh thị quét cậu ta một chút, chỉ thấy thân thể cậu ta ở trạng thái mỏi mệt, cảm xúc suy sụp nhưng vẫn duy trì suy nghĩ tỉnh táo màu lam.
Xét theo tuổi tác mà nói... không hề đơn giản tẹo nào... Klein lẩm bẩm một câu rồi lại cúi đầu tiếp tục đọc báo.
Cậu nhóc kia hoàn toàn không hề phát hiện mình đã bị người phi phàm dò xét một lần, cậu ta lại bước đến toa xe hạng ba một lần nữa.
Lộ trình tiếp theo an ổn và yên bình, sau ba mươi phút thì Klein đã tới Jowod, một trong số ba trạm tàu ngầm.
Hắn ngồi xe ngựa thuê mười phút nữa rồi rốt cuộc cũng tìm thấy phố Minsk, rồi dựa theo báo miêu tả mà đi tới nhà số 17 sát vách số 15, kéo vang chuông cửa.