Dịch: Cún Con Xa Nhà
Ô....!
Tiếng còi hơi vang vọng khắp không gian, đầu tàu hơi nước như một con quái vật to lớn kéo theo hơn hai mươi khoang tàu, chậm rãi ngừng lại.
Trên người gọn gàng quần áo đuôi tôm, đầu đội mũ phớt tơ lụa cao một nửa. Klein xách theo chiếc vali to lớn không cân xứng với vóc dáng của chính mình, đi lại trên đường phố Backlund thủ đô của vương quốc Ruen.
Thành phố này bị chia đôi bởi dòng sông Torquack chảy theo hướng Đông Nam, nhờ vào cây cầu Backlund cùng với thuyền đò kết nối. Nơi đây có hơn năm trăm triệu dân và là đô thị phồn hoa nhất ở Nam Bắc đại lục này.
Klein từ xa chỉ nhìn thấy khắp nơi đều bao phủ bởi sương mù vàng nhạt, khiến cho tầm nhìn cũng bị thu hẹp lại. Mấy ngọn đèn trên sân ga dần dần toả sáng, xua tan đi phần nào mịt mờ u ám.
“Bây giờ chắc khoảng sáu rưỡi! Vậy mà cứ như đã mười giờ rồi….’’ Klein không nhìn thấy gì, bèn bất đắc dĩ lắc đầu. Hắn chợt nhớ tới ngày trước nhìn thấy một đoạn truyện cười ở trên “báo Torquack”:
Một hành khách vừa đặt chân đến Backlund bởi vì nồng đậm hơi sương màlạc đường. Gã đành hỏi thăm một người đàn ông ướt nhẹp đi qua: ”Đi đến sông Torquack như thế nào?” Người đàn ông kia rất thân thiện trả lời:”Đi thẳng, không cần dừng lại đâu nhé, ta mới vừa bơi lên từ đó xong”
Mỗi lần đọc báo hoặc tạp chí Backlund, có thể thấy rõ đám nhà báo và biên tập đều mỉa mai không khí ô nhiễm của nơi này, mỉa mai sương mù ngày càng dày đặc… Trước đây “Báo sáng Backlund” còn đặc biệt làm thống kê, thời tiết trong khoảng 60 ngày ở 30 năm trước so với hiện tại trong khoảng 75 ngày… Vì thế không ít nhà trí thức thành lập mấy cái tổ chức như: “Hiệp Hội Giảm Hàng Than Khói”, “Hiệp Hội Giảm Hàng Hơi Khói”…. Nghe nói vào tháng chín tới, sẽ có một chương trình nghị sự nhằm tái cơ cấu “Uỷ Ban Điều Tra Ô Nhiễm Khí Quyển Vương Quốc”…. Klein bỏ xuống cặp da to lớn, đưa tay bóp bóp cái mũi làm dịu đi phần nào mùi hôi thối.
Sau đấy, hắn kéo nhẹ sợi dây bằng vàng, từ trong túi áo lấy ra mội cái đồng hồ vàng, ấn mở ra nhìn qua xác định thời gian.
Sau khi rời khỏi anh trai và cô em gái. Klein tạt qua cửa hàng bách hoá, tiêu 4 bảng 10 saule mua lấy cái đồng hồ và thêm 1 bảng 5 saule cho cái dây vàng này.
Đối với bản thân, nếu hắn không có nhìn thấy thời gian chính xác thì sẽ nảy sinh ra cái cảm giác hoang mang và sợ hãi.
Ban đầu Klein định mua đồng hồ bỏ túi bạc, vì cảm thấy như vậy phù hợp với khả năng của mình. Nhưng khi nghĩ tới chân lý của “Tên Hề’’, hắn đành phải lựa chọn càng khoe khoang càng tốt đồng hồ vàng.
“6 giờ 39 phút… Không có sai lệch bao nhiêu….” Klein cất kỹ đồng hồ bỏ túi, tay cằm cặp da. Hắn hoà mình vào biển người, nhàn nhã đi ra khỏi trạm tàu hơi nước.
Bất thình lình, hắn ngoặt một cái, làm cho kẻ nào đó đang lặng lẽ bám sau lưng hắn, y vươn ra bàn tay bị hụt chỗ túi áo của hắn.