Cạch cạch cạch, máy điện báo trong văn phòng đội trưởng chợt có tiếng động, có vẻ như sắp có điện báo mới.
Nhưng Klein và Leonard không hề chú ý đến một chút nào, cả hai đang đỏ mắt đếm thầm từng giây một.
“10”
“9”
“8”
Lúc này, Dunn Smith dùng tay trái nâng một cái hộp xương cốt hình vuông làm bằng bạc, vẻ mặt nghiêm trọng tiến vào sảnh tiếp khách.
Megos đang không ngừng giật xuống từng nhúm tóc vàng, tạo thành mấy vết rách đỏ thẫm máu sâu tới tận xương trên da đầu. Cô ta như bị cái gì đó kích thích nên đột nhiên đứng dậy, tay chỉ về phía đội trưởng Dunn Smith mặc áo khoác mỏng màu đen, miệng thét lên:
“Mi muốn hại chết con của tao!”
“Mi muốn hại chết con của tao!”
Ầm! Nghe thấy âm thanh chói tai đáng sợ này, đầu Klein đau như bị búa bổ, hắn quên cả việc đếm thầm, vừa nhức đầu vừa chóng mặt.
Mắt hắn dường như bị bao phủ bởi màu máu, mũi cũng không ngừng chảy ra chất lỏng gì đó.
Klein theo bản năng nghiêng đầu nhìn Leonard Mitchell, thấy khóe mắt, mũi và miệng đồng đội đều là máu tươi, khuôn mặt anh ta hoàn toàn tái nhợt, thân thể thì lắc la lắc lư như sắp té ngã.
Mình chắc là cũng giống vậy... Klein thu hồi suy nghĩ, rồi lại tiếp tục đếm thầm, bỏ qua 2 giây.
“5”
“4”
Dunn Smith cũng bị ảnh hưởng bởi âm thanh chói tai này, đôi mắt xám hiện lên từng tia tơ máu có thể thấy bằng mắt thường.
Trên mặt anh ta hiện lên từng dây mạch máu giống như rắn độc, trong lỗ tai máu cũng ào ào chảy ra.
Nhưng anh ta cũng không vì thế mà choáng váng, tay phải chỉ dừng lại một giây rồi dưới sự điều khiển của ý chí mạnh mẽ, Dunn Smith mở nắp hũ tro cốt của Thánh Selina.
Bên trong là bóng tối sâu lắng tới cực điểm, trong bóng tối lại có từng hạt cát óng ánh, cảnh tượng này xinh đẹp như mộng, giống như bầu trời đêm được cất vào trong hộp.
Bốn phía xung quanh bỗng nhiên tối sầm lại, sảnh tiếp đãi bị âm u bao phủ, trong không khí có vô số tơ mảnh lạnh buốt màu đen.
Chúng nó tuôn trào về phía Megos, trong nháy mắt đã quấn lấy bao vây cô ta.
Chúng không giống tơ nhện mà càng giống như từng cái xúc tu của sinh vật nào đó không biết tên!
Nhãn cầu bên phải của Megos đã bị cô ta cào mất, treo lơ lửng dưới hốc mắt bằng một bó dây thần kinh nhuốm máu, cô ta căm tức nhìn Dunn Smith rồi hét to:
“Mi phải chết!”
Ầm! Dunn bị một lực lượng vô hình ném đi, đâm mạnh vào bức tường đối diện, đâm tới mức tường nứt ra, gạch bay tán loạn.
Anh ta phun ra một ngụm máu tươi nhưng hai tay vẫn bưng chặt hũ tro cốt của Thánh Selina, không để nó rơi xuống đất.