Dịch: VoMenh
Biên: nhockd255
Klein đút hai tay vào túi áo theo bản năng, một tay bắt lấy bùa chú Dương Viêm, tay còn lại cầm chặt còi đồng Azcot.
Hắn nhạy bén nhận ra cảm xúc phi phàm vừa lạnh buốt mà lại êm dịu của còi đồng chợt biến mất, giống như bị một sức mạnh vô hình nào đó áp chế; còn bùa chú thì vẫn ấm áp như thường lệ, làm người ta cảm thấy yên tâm.
Tận dụng cảm giác yên tâm này, Klein tiến vào trạng thái nửa minh tưởng, trút bỏ cảm xúc kinh hoảng; hắn không còn giữ bất cứ tư tưởng cầu may nào nữa.
Hắn nghiêng đầu, nháy mắt với Leonard Mitchell, đồng thời dẩu môi chỉ hướng Megos.
Tiếp đó, nhờ vào năng lực của "Tên Hề" để điều chỉnh vẻ mặt, hắn cười nói với Megos:
"Cô muốn uống cà phê hay hồng trà, hay là không gì cả?"
Megos vuốt ve bụng, trả lời như đang nghe ngóng gì đó:
"Cho tôi xin một cốc nước ấm, bỗng nhiên tôi muốn tâm sự với các anh về chuyện của Lanlus. Tôi có cảm giác các anh biết rất nhiều."
"Ai nói cho cô biết vậy?" Leanard gượng cười trông khá cứng ngắc, vẻ phóng đãng cùng thói cà lơ phát phơ ngày thường của anh ta đã hoàn toàn biến mất.
Đột nhiên, Megos cười khanh khách nói:
"Con của tôi mách cho tôi biết, đứa nhỏ này biết nhiều lắm, thằng bé rất thông minh!"
... Klein cố gắng kìm nén tiếng chửi thề đang chực chờ phát ra, xoay người tiến về phía vách ngăn, đồng thời ra hiệu Leonard trấn an Megos.
Leonard gượng ép nặn ra một nụ cười, chỉ về phía dãy ghế sô pha, nói:
"Đây cũng là vấn đề mà chúng tôi muốn nói, bọn tôi cũng muốn tâm sự với cô về Lanlus."
Roxanne đứng tại quầy lễ tân cảm thấy khá ngỡ ngàng cùng nghi hoặc khi thấy mọi chuyện đang diễn ra trước mắt, cô nàng chợt nhận ra mình chẳng cần phải làm gì hết.
Klein nhanh chóng đi qua vách ngăn, trực tiếp vặn mở cửa phòng làm việc của Dunn Smith, rồi đóng sầm cánh cửa lại.
Thấy Dunn thoáng ngạc nhiên rồi bắt đầu cau có, hắn trầm giọng nói:
"Đội trưởng, có chuyện lớn xảy ra rồi!"
"Tôi đã biết "quả bom" mà Lanlus nhắc đến là gì rồi!"
Dunn đứng bật dậy, chỉ ra bên ngoài và hỏi:
" Megos?"
Hiển nhiên là Dunn Smith nghe thấy tiếng nói đầy vẻ ngạc nhiên của Leonard, nhưng anh ấy không nhìn thấy dáng vẻ mặt rịn mồ hôi lạnh và đôi mắt đầy sự khiếp sợ của hai vị đội viên.
Klein gật đầu, giải thích với tốc độ cực nhanh:
"Tôi định dùng linh thị để quan sát Megos nhằm xác định trạng thái tinh thần của cô ta; thế nhưng linh tính của tôi đã ngăn cản, liên tục ‘mách bảo’ tôi rằng không được nhìn, không được nhìn! Nhìn thấy là sẽ chết!"
Chuyện này khiến tôi nghĩ đến một câu nói, "Không thể nhìn thẳng các vị thần". Cho dù đứa bé trong bụng Megos kia không phải là tà thần sắp đản sinh, hoặc con của tà thần, thì chắc chắn cũng phải là một sinh vật thần thoại nào đó.
Đội trưởng, lại liên tưởng đến tòa đàn tế màu đen trong ký ức của Hood Eugene, với năng lực Bác Sĩ Tâm Lý của anh ta, cộng thêm bức tranh thế giới điêu tàn trong bức thư của Lanlus, tôi cảm thấy suy đoán của tôi rất gần với chân tưởng. Lanlus đã lấy được một nghi thức ma pháp liên quan tới Chúa Sáng Thế Chân Thực từ chỗ thành viên của hội Cực Quang. Sau đó, tên này nhờ Hood Eugene giúp đỡ, biến Megos trở thành vật dẫn nhằm thai nghén một loại sức mạnh nào đó, mà loại sức mạnh này sẽ nương theo những oán niệm, sự áp bức cùng sự tối tăm chung quanh nhà máy để nhanh chóng phát triển. Hoặc có thể nói, bản thân nghi thức ắt phải có tầng oán niệm, đè nén và tăm tối này thì mới có thể thành công."