: Hồng Lâm Hi
Thành phố Tingen, phố Hoa Thủy Tiên.
Klein đang thảo luận về vở kịch thịnh hành nhất hiện nay với anh trai Benson, em gái Melisa, cũng chân thành mời họ tối chủ nhật tuần sau tới nhà hát lớn để thưởng thức.
"Em thấy trên báo chí đã viết hết giấy mực, "Bá tước trở về" chắc chắn là vở kịch đáng tiền nhất hiện nay, đã được công diễn mấy chục buổi ở Backlund, buổi diễn nào cũng đông nghịt. Em cho rằng chúng ta không nên bỏ lỡ cơ hội này." Các loại hình giải trí thiếu thốn khiến Klein không muốn bỏ lỡ chút nào, dù sao đời trước hắn cũng thường đón xem những bộ phim mới nhất.
Đương nhiên, nếu không phải vì muốn giữ gìn hình tượng, ta càng muốn tới quán bar đánh bi-a hơn… Chà, thuê sân chơi tennis cũng không tệ, cái này có thể cân nhắc, đây là trò giải trí lúc rảnh rỗi của giai cấp trung lưu. Với tình trạng thân thể ta hiện nay, chỉ cần không gặp phải người phi phàm khác tham gia, có thể thoải mái đối đầu với phần lớn đối thủ… Được rồi, tạm thời cũng chỉ có thể tưởng tượng trong đầu, buổi sáng phải điều tra những người và sự vật liên quan tới Lanlus lần nữa, buổi chiều luyện tập cận chiến, chạng vạng trước khi về nhà còn phải điều tra một phần những ngôi nhà có ống khói đỏ...
Ta thật sự là một người bận rộn mà… Klein tự an ủi, tìm niềm vui trong gian khổ.
Thấy Benson đã xuôi xuôi, Melisa còn có chút do dự, hắn mỉm cười nói thêm:
"Nghe nói vai phụ được hâm mộ nhất trong "Bá tước trở về" là một vị kỹ sư cơ khí thiên tài."
"Được rồi, bất kể thế nào, dù sao cũng phải tới nhà hát lớn xem kịch một lần." Melisa mím môi, vô cùng miễn cưỡng gật đầu, nhưng ánh mắt lại sáng như sao.
Klein đang chờ đáp lại, bên tai bỗng vang lên tiếng nói nhỏ lầm rầm, vì thế mà hắn bị choáng váng mất mấy giây.
Có người đang khẩn cầu ta... Hắn giấu tay phải ra sau lưng, khẽ cười nói:
"Vậy em sẽ kiên nhẫn chờ tới ngày mở bán vé.
Được rồi, em phải về phòng ngủ làm một bản báo cáo đây."
"Anh và Melisa cũng phải lặn xuống đại dương tri thức đây, hi vọng đừng chết chìm trong đó." Benson cười bông đùa, quay lại ngồi vào bàn ăn cùng với Melisa.
Klein lên lầu hai, khóa trái cửa phòng ngủ, dùng bức tường linh tính phong tỏa cả phòng, sau đó đi ngược bốn bước, đọc câu chú, đi lên trên màn sương xám.
Trên cung điện nguy nga như chỗ ở của Người Khổng Lồ, bóng dáng của hắn bỗng hiện ra ở vị trí cao nhất của chiếc bàn dài bằng đồng, trong đôi mắt phản chiếu một ngôi sao đỏ thẫm đang liên tục co vào phình ra.
Klein nâng tay phải lên, linh tính trào ra, chạm vào ngôi sao tượng trưng cho "Chính Nghĩa" kia.
Trong chốc lát, hắn nhìn thấy một hình ảnh mờ ảo vặn vẹo, trông thấy tiểu thư Chính Nghĩa váy dài cung đình mặc màu trắng gạo, ngồi trên chiếc ghế trong một góc u ám, hai tay đan chéo, trán cúi thấp chống lên tay.
Cùng lúc đó, một giọng nữ trong veo, hơi có vẻ non nớt và căng thẳng, hư hư ảo ảo vang vọng tới.