Dịch: Gita1501
Biên: Hồng Lâm Hi
“Đợi bánh ga-tô?” Câu trả lời ngoài sức tưởng tượng của mình… Không đúng, nếu mình có thể đoán được câu trả lời của người bệnh tâm thần, thì chẳng phải mình cũng giống họ sao… Suy nghĩ lóe lên trong đầu hắn, Klein cười nhạt, tựa như đang nói chuyện phiếm cùng với bạn bè mình, hắn hỏi:
“Ai sẽ tới đưa bánh ga-tô cho anh vậy?”
Mặt Hood Eugene dài ra, chán nản phàn nàn:
“Không, không có bánh… Không có bánh ga-tô!
Là mi, chính mi đã lấy bánh của ta!”
Đột nhiên gã thét lên, trợn tròn mắt hằm hằm nhìn Klein
Không đợi Klein nghĩ câu trả lời, gã “A” một tiếng rồi há miệng, lộ ra hai hàm răng trắng ởn.
Ngay sau đó, gã nhảy ra khỏi giường, nước miếng chảy ròng ròng, hai tay vươn ra phía trước, muốn túm lấy vai Klein, kéo tới trước mặt để cắn mạnh một miếng.
Trước sự tấn công bất ngờ, tuy Klein hơi bối rối, nhưng cũng phản ứng kịp thời. Trong nháy mắt, hắn gập đầu gối, khuỵu người xuống, đồng thời xoay eo, thúc tay trái lên.
Bịch!
Hắn thúc khuỷu tay vào bụng của Hood Eugene, khiến tên đó bất tỉnh hai mắt trắng dã, nước miếng trong miệng gã càng chảy ra nhiều hơn.
Thế nhưng Hood Eugene vẫn không dừng lại, gã thuận đà ngã nhào tới, dang hai tay định ôm chặt lấy Klein.
Klein nghiêng người, lăn sang bên cạnh, thuần thục như đã trải qua vô số lần tập luyện vậy.
Tay phải khẽ chống, lộn ngược người ra sau đứng lên, hắn định chuyển từ phòng thủ sang tấn công, mạnh mẽ xông tới khống chế đối thủ.
Ngay lúc đó, hắn trông thấy Hood Eugene ngây ngốc đứng im tại chỗ, hai mắt mất đi tiêu cự, trống rỗng mờ mịt.
...Klein sửng sốt, bỗng nghiêng đầu nhìn về phía góc tường, nhìn thấy Dunn Smith mặc chiếc áo khoác mỏng màu đen và đội mũ phớt lụa cùng màu, hai tay đang nắm chặt, đầu cúi xuống.
Đội trưởng kéo Hood Eugene vào trong giấc mơ rồi… Hắn bắt lấy cơ hội, thu lại động tác, rút ra chiếc muỗng bạc không có chút lực sát thương nào để làm nghi thức, dùng nó tạo ra bức tường linh tính, phong tỏa căn phòng bệnh đơn này.
Sau đó, Klein móc ra ba cây nến hương bạc hà, đặt chúng lên bậu cửa sổ theo hình tam giác ngược, một cây biểu tượng cho Nữ Thần Đêm Tối, một cây biểu tượng cho mẹ của bí ẩn, và cây cuối cùng đại diện cho chính mình.
*Nữ Thần Đêm Tối là mẹ của bí ẩn, nữ hoàng của sợ hãi và tai ách, lãnh chúa của yên tĩnh và giấc ngủ ngon.
Chẳng bao lâu sau, hắn đã sắp xếp xong một tế đàn đơn giản, ma sát linh tính để thắp nến lên.
Đúng lúc hắn muốn quay đầu nhắc nhở đội trưởng, Dunn đã ngẩng đầu lên, trầm thấp cười nói:
“Giấc mơ của Hood Eugene vô cùng hỗn loạn, cơ bản là không có cách nào dẫn dắt.”
Dunn còn chưa dứt lời, mắt của Hood Eugene đã lấy lại thần thái, không còn trống rỗng như trước.
Sau đó, vị Bác Sĩ Tâm Lý điên dại này hơi ngả lưng ra sau, thoải mái ngáp một cái.