Dịch: Thiendi9
Klein còn chưa kịp nghĩ gì, đã nhìn thấy thi thể cứng ngắc của nghị sĩ Maynard chống hai tay, trong tiếng gió nặng nề, bổ nhào về phía bên trái mình!
Nếu là trước kia, gặp tình huống đột xuất này, chắc hắn sẽ phản ứng chậm chạp, khó tránh né, cho dù phát hiện sớm, cũng phải lăn lê bò toài trầy trật mới chạy thoát phạm vi tấn công của kẻ địch.
Nhưng bây giờ, Klein phản ứng ngay theo bản năng, ủng da không dây sáng bóng đạp một cái lấy đà, bật người, nhảy lên chiếc ghế dựa lưng cao.
Vì mới thăng cấp một ngày, hắn còn chưa quen với sức mạnh, độ linh hoạt và tốc độ của mình, quắn quýt hết cả, cú nhảy này lại cao quá mức quy định, nên cuối cùng hắn hạ cánh trên thành lưng ghế!
Lưng ghế nhỏ hẹp, trong lòng Klein căng như dây đàn, nhanh chóng điều khiển cơ thể, điều chỉnh trọng tâm.
Hắn lắc lư mấy cái, đứng vững lại, uyển chuyển khéo léo giữ thăng bằng như một con mèo đen.
Đồng thời, trong khi lắc lư, hắn vung cánh tay trái lên, nương theo tư thế bổ nhào ra trước của xác sống Maynard, phang một gậy vào bên sườn nó, khiến nó mất thăng bằng, lảo đảo rồi ngã sấp mặt xuống đệm.
Klein đứng trên thành ghế, tay phải nhanh chóng mò vào dưới nách, ý định rút khẩu súng trong túi ra, nã cho xác sống trước mặt một phát đạn săn ma.
Nhưng trong nháy mắt, hắn bỗng nghĩ tới vấn đề nên xử lý dấu vết thế nào.
Nếu phát súng này khoan một lỗ trên thi thể nghị sĩ Maynard, phải giải thích thế nào về nguyên nhân cái chết cho người nhà ông ta và các nghị sĩ Tân Đảng quan tâm tới chuyện này đây?
Nói "tôi chỉ bắn mỗi một phát vào thi thể ông ấy" à?
Suy nghĩ trong nháy mắt, Klein đưa tay phải vào túi bên của đồng phục cảnh sát, tìm được một vật mỏng hình tam giác.
Bùa chú an hồn... Hắn nhanh chóng phán đoán, không chút do dự rút tấm bùa chú bằng bạc đó ra, trầm giọng đọc một từ Hermes cổ:
"Đỏ rực!"
Ngay khi câu chú mở bùa vang lên, một cảm giác yên bình, tĩnh lặng tỏa ra từ tấm bùa. Klein vội rót linh tính vào tấm bùa, ném nó về phía xác sống Maynard đang giãy dụa bò dậy.
Ngọn lửa màu xanh lạnh lẽo bùng lên, bao trùm tấm bùa mỏng manh hình tam giác, một màu đen yên tĩnh và êm dịu nhanh chóng tràn ra, quét sạch hồi hộp và bất an trong linh hồn.
Xác sống Maynard đứng như trời trồng, hai mắt dại ra, ngơ ngác nhìn chằm chằm mặt đất, nước dãi chảy ròng ròng xuống đệm.
Klein thở phào, định lấy vật liệu ra, chuẩn bị nghi thức, muốn dùng nghi thức tịnh hóa* để giải quyết sinh vật không sạch sẽ trước mặt.
Nhưng đột nhiên, trong cổ họng Maynard lại phát ra tiếng khà khà lần nữa, hai mắt ngây dại nhìn về túi bên trái của đồng phục cảnh sát Klein mặc.
Mợ nó... Klein bật người, nhảy từ lưng ghế lên bệ cửa sổ lồi.
Cùng lúc đó, hắn nghe thấy tiếng chiếc ghế lưng cao đổ xuống và bị bẻ gãy.