Hầu hết các ngôi nhà của thị trấn Morse này mang phong cách kiến trúc của trăm năm trước. Bắt mắt nhất chính là tòa giáo đường màu đen có đỉnh tháp nhọn kia.
Đám người Klein đỗ xe ngựa lại, nhanh chóng giải quyết bữa trưa được làm từ bánh mì, thịt hun khói, bơ và cà phê.
"Dưới sự tinh lọc của vật phong ấn "3 - 0782", chúng ta còn có thể chống đỡ được 2 giờ 35 phút." Cornley đứng ở cửa giáo đường, móc một chiếc đồng hồ quả quít màu vàng ra khỏi túi áo bên trong áo vest đuôi én, ấn mở nhìn giờ: "Tôi đề nghị chúng ta xử lý mấy sự kiện nghi là ma quái kia trước để tránh khả năng tình hình xấu đi, sau đó mới về giáo đường thay nhau trông coi, phục hồi."
Lúc bình thường, người phi phàm ở danh sách 9, danh sách 8 và danh sách 7 khi đã tới giới hạn phải tránh xa Thánh Huy Mặt Trời Biến Dị hai giờ đồng hồ mới hoàn toàn bình phục. Nhưng nếu chưa tới giới hạn, hoặc muốn phục hồi một phần thì có thể xem tình hình, tối thiểu cũng phải một giờ.
"Ok."
"Tôi không ý kiến."
Klein và Leonard đồng thời lên tiếng.
"Vậy chúng ta xử lý sự kiện nào trước?" Cornley hỏi ý kiến đồng đội.
Leonard vứt bỏ thái độ cà lơ phất phơ: "Vụ ông lão sống một mình nghe thấy tiếng bước chân nặng nề."
"Vì sao?" Theo bản năng Cornley hỏi lý do, còn Klein cũng khá hứng thú chờ Leonard giải thích.
Chẳng lẽ đây chính là trực giác của thi sĩ? Hắn ngầm nói xấu anh ta một câu.
Leonard dời mắt từ Cornley sang Klein, sau đó lại quay sang Cornley rồi khẽ cười một tiếng:
"Bởi vì chỗ đó gần giáo đường nhất."
"Sao anh biết? Trên tư liệu không có mà..." Klein bật thốt lên.
Leonard cười khì khì: "Lúc ăn uống không phải tôi có đi phòng rửa mặt sao? Dọc đường về tôi gặp một vị mục sư tập sự, thuận miệng trò chuyện mấy câu. Anh ta nói cho tôi biết là nhà của Noah nằm ngay gần giáo đường. Ừm, Noah chính là tên của ông lão gia."
Không hổ là Kẻ Gác Đêm có thâm niên ba năm, rất thuần thục chuyện làm nhiệm vụ này... Klein cười khan một tiếng, quay sang nói với Cornley: "Vậy chúng ta tới nhà của Noah trước."
"Ok." Cornley không có ý kiến gì.
Chỉ gần một phút sau, ba người bọn họ đã tới nhà Noah...
Noah là một ông lão tóc đã muối tiêu lại rất thưa. Lúc còn trẻ lão đã vĩnh viễn mất cánh tay trái trong chiến tranh, bắt buộc phải rời khỏi quân đội, nhận tiền bồi thường trở về quê nhà.
Lúc này lão mở cửa nhà, nhìn ba người xa lạ trước mặt, lại nhìn Syle đang hớt hải chạy tới từ giáo đường, lão bèn khàn giọng nói:
"Mời vào, hy vọng là các cậu có thể giải quyết vấn đề này giúp tôi. Tôi nghe nói các cậu có mang nước thánh, thánh huy, muỗng bạc và tỏi? Đúng là tuyệt vời đấy, khiến tôi yên tâm không ít. Xin hãy bỏ quá cho sự dong dài của tôi, các cậu phải hiểu cho một người đã có tuổi mà hai đêm liền không thể bình yên đi vào giấc ngủ. Nữ thần ơi, tôi sợ hãi suốt mấy hôm nay, tinh thần cũng hoảng hốt hơn hẳn."
Vừa bước qua cửa, Leonard đột nhiên thẳng lưng lên, đưa mắt xem xét bốn phía.
Klein theo sát sau, cảm nhận được một thứ hơi thở lạnh lẽo vấn vít trong nhà, đó là dấu vết do hồn ma từng hoạt động ở nơi đây để lại.