Dịch: nhockd255
Klein lắng đọng tâm tình vui vẻ rồi đi xuống lòng đất. Hắn bước tới ngoài cửa Chianese, gõ cánh cửa của căn phòng canh gác đang mở rộng.
Loya Raideen ngồi trong phòng đã dọn sẵn đồ dùng cá nhân, thấy người thay ca đến thì lập tức sửa sang lại đầu tóc, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Sau khi chào hỏi nhau xong, Klein đột nhiên nói: "Tiến độ nắm bắt ma dược của tôi không tệ, vừa mới chia sẻ với đám người Frye, có gì cô tìm bọn họ trao đổi nhé."
Khuôn mặt Loya vốn bình tĩnh chợt trở nên kinh ngạc, cô liếc Klein một cái, môi mấp máy vài lần rồi mới đáp: "Ừ."
Loya ạ, chỉ mong chút nữa cô vẫn giữ được trạng thái bình tĩnh này... Hiện giờ vẫn còn một đám người vẫn đang ngây ra trong phòng giải trí kìa... Klein cười, đi tới sau chiếc bàn, quen thuộc cầm lon mạ bạc đựng cà phê Fermer của Dunn Smith.
Sau khi pha xong một cốc cà phê tỏa mùi thơm ra khắp nơi, Klein nhàn nhã ngồi xuống, nhìn hành lang tĩnh lặng bên ngoài, để mặc cho suy nghĩ bay cao bay xa:
"Hy vọng mọi hành động của thầy Azcot đều thuận lợi, đừng để lại đầu mối gì... Không, cho dù có đầu mối gì thì mình cũng sẽ giả vờ như không phát hiện ra...
Không biết chiếc Thánh Huy Mặt Trời Biến Dị kia bị phong ấn ở chỗ nào phía sau cửa Chianese... Ừm, nó không có đặc tính sống nào cả, cho một không gian vừa đủ là được rồi...
Nói tiếp thì đến bận bây giờ ta vẫn chưa từng đi vào cửa Chianese, không biết rõ tình hình bên trong như thế nào... Có thể khiến cho mấy chục món vật phong ấn kỳ quái lớn nhỏ đủ loại không tạo ra tổn hại gì, cũng không thoát được sự giám thị, chắc chắn là có điểm đặc biệt, ví dụ như tro cốt của Thánh Selina?"
Đủ mọi suy nghĩ hiện lên trong đầu, Klein đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập kéo tới. Hắn vội vàng dồn sự chú ý ra phía cửa.
Hắn thấy lão Neil mặc trên người áo choàng màu đen kiểu dáng cổ điển, tay cầm chiếc mũ nỉ cùng màu xuất hiện ở hành lang, rảo bước thật nhanh vào trong phòng canh gác. Lão đứng đối mặt với hắn, không nói câu nào, cứ nhìn hắn chằm chằm như thế.
"Neil, có chuyện gì vậy?" Klein gượng cười hai tiếng, hắn bưng cốc cà phê thơm nức lên nhấp một hớp.
Lão lại quan sát hắn vài lần, rồi thở dài cảm thán: "Cậu lại có thể tìm được linh cảm từ châm ngôn của Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn và thông qua ví dụ của Daly..."
"Điều này bắt buộc phải ca ngợi nữ thần, cũng nhờ có ông dạy." Klein trả lời nghiêm trang.
Neil kéo chiếc ghế dựa ra rồi ngồi bịch xuống, nói với vẻ nản lòng: "Nếu... Nếu sớm hơn hai mươi năm thì tốt rồi, thì tốt rồi..."
Klein biết độ tuổi và trạng thái cơ thể của lão Neil đã không cho phép ông ta tiếp tục sử dụng ma dược, cho dù phần trước khi tiêu hóa hoàn toàn ma dược cũng không được, hắn giữ im lặng, không nói câu nào.
Hắn cảm thấy trong lúc này có nói gì cũng đều đang kích thích đối phương cả.
"Tôi cũng định dựa theo châm ngôn của Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn để tìm ra cách nắm bắt ma dược nhanh nhất từ lâu rồi, tiếc rằng không đi đúng hướng. Sau đó tuy Daly đã gợi ý cho tôi thành công, nhưng khi đó tôi đã quá năm mươi, đã từ bỏ mọi nỗ lực, vô thức cho rằng đó là đặc điểm riêng của các thiên tài, kẻ bình thường như mình không thể bắt chước được." Neil khẽ gãi cằm, trầm thấp kể lại nỗi mất mát của bản thân.