Hắn có chiếc cằm rộng trông khá đặc biệt, búi tóc kiểu kỵ sĩ thời xưa, ánh mắt mang theo ý cười lạnh lùng... Hugh Dirchard ngả người trên trên ghế sô pha, nghiên cứu cẩn thận bức tranh chân dung Audrey đưa cho.
Trong mắt cô ta, đây chính là kim bảng sống, có thể đi lại.
Sau khi khắc ghi thật kỹ diện mạo tên cướp biển Zilingus vào trong đầu, cô lướt mắt xuống đọc miêu tả thêm:
"Tóc xù, mắt màu xanh lục. Tranh chân dung chỉ để tham khảo, vì mục tiêu có năng lực biến thành hình dáng của người khác, không rõ duy trì trong bao lâu."
Tranh chân dung chỉ để tham khảo... Mục tiêu có thể biến thành người khác... Chỉ làm tham khảo, biến thành người khác... Tại sao mình phải cố gắng ghi nhớ bức phác họa này làm gì... Vẻ mặt Hugh dại ra, dường như cảm nhận được sự ác ý của thế giới này với bản thân.
Cô ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn Filth Wall đang lười biếng nằm trên chiếc ghế sô pha phía đối diện, lẩm bẩm:
"Thế này thì hoàn toàn không cách nào tìm kiếm được, không biết rõ hình dáng như nào, chỉ biết là người nơi khác, mà số người nơi khác tới Backlund mỗi ngày nhiều tới mức thực sự không thể thống kê được."
Filth uốn mình muốn ngồi dậy, nhưng thử hai ba lần cô đều thất bại cả.
"Mình chỉ là Người Học Việc, có phải Trọng Tài đâu..." Cô thở dài, giơ tay đè chặt phần tựa sô pha rồi mới thành công chuyển thư thế từ nằm thành ngồi.
"Có lẽ quý cô đó cho rằng chúng ta là những Nhà Tiên Tri ư?" Filth nói một câu bông đùa.
Hugh đang định đáp lại, chợt những ghi chú bên dưới còn rất nhiều.
Cô nhỏ giọng đọc thành lời:
"Đề nghị tìm kiếm theo các cách dưới đây:
1. Zilingus có mang theo một món đồ tà ác kỳ lạ trên người, cứ cách một ngày lại phải ăn thịt và linh hồn của người sống, hãy nghĩ tới việc lần theo kẻ lang thang bị mất tích.
2. Thu thập chi tiết tư liệu về Zilingus, từ đó tổng kết ra sở thích riêng biệt và hành vi của hắn.
3. Một người có thể thay đổi khuôn mặt, nhưng khi không được đào tạo chuyên biệt thì kẻ đó sẽ thể hiện giống với bản thân, ví dụ như món ăn ưa thích, phong cách đi đường, động tác thói quen và rất nhiều chi tiết khác."
Filth nghe, khẽ gật đầu: "Cô Audrey quả thực không phải thiếu nữ ngây thơ đơn thuần như người ta đồn thổi, cô ấy rất tỉ mỉ và có sức quan sát tinh tường."
"Vậy hở?" Hugh hỏi ngược lại một câu không cần đáp án ra chiều không tin tưởng cho lắm, lại đề nghị luôn: "Tớ phụ trách thu thập tư liệu, cậu tổng kết sở thích và đặc điểm của đống kim bảng kia, à không, của tên tướng quân cướp biển kia nhé?"