Màn sương mù màu xám trắng như thể mãi mãi không thay đổi chứa đầy những ngôi sao hư ảo đỏ sậm treo cao chỗ gần chỗ xa. Klein ngồi trong tòa cung điện to lớn hệt như dành cho người khổng lồ, lẳng lặng nhìn cảnh tượng quen thuộc trước mắt.
Vài giây sau, hắn thu tầm mắt lại, khiến một tấm giấy da dê hiện ra trước mặt, sau đó hắn cầm bút viết xuống đó nghi thức triệu hồi mà hắn đã thay đổi chú ngữ:
"Đốt một ngọn nến tượng trưng cho bản thân,
Dùng bức tường linh tính tạo ra môi trường thánh khiết,
Nhỏ những vật liệu như tinh dầu Trăng Tròn, sương tinh khiết cúc La Mã, bột phấn hoa Thâm Miên. (Chú thích: Về bước này thì không cần quá chú trọng, bởi đây là triệu hồi chính mình)
Đọc chú ngữ dưới đây:
Tôi! (Tiếng Hermes cổ, tiếng Người Khổng Lồ, tiếng Rồng Khổng Lồ, tiếng Tinh Linh; bắt buộc phải nhỏ giọng)
Tôi lấy danh nghĩa của tôi triệu hồi (tiếng Hermes): Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này, chúa tể thần bí trên màn sương xám, vị vua Hắc Hoàng chấp chưởng vận may."
Sau khi đọc lại ba lần thật kỹ, Klein viết câu nói xem bói xuống bên dưới: "Tiến hành nghi thức ở bên ngoài sẽ gặp nguy hiểm."
Phù, hắn thở hắt ra, đặt bút xuống rồi cởi sợi xích bạc đeo trên cổ tay, cầm bên tay trái.
Chờ khi con lắc thạch anh vàng lẳng lặng lơ lửng bên trên tấm da dê, sắp chạm vào câu nói xem bói, hắn tập trung tinh thần, tiến vào trạng thái minh tưởng.
"Tiến hành nghi thức ở bên ngoài sẽ gặp nguy hiểm."
"Tiến hành nghi thức ở bên ngoài sẽ gặp nguy hiểm."
Sau bảy lần nhẩm đọc, Klein mở đôi mắt gần như đen hết toàn bộ, thấy con lắc thạch anh vàng đang chuyển động ngược chiều kim đồng hồ.
Điều này có nghĩa là phủ định, là không gặp nguy hiểm!
"Có thể thử một lần." Klein vội vàng khiến những thứ hiện ra ban nãy biến mất, khiến linh tính bao trùm lấy bản thân rồi tưởng tượng cảm giác rơi xuống.
Sau khi trở lại phòng ngủ, vì đã dùng bức tường linh tính đóng kín căn phòng từ trước, Klein dọn dẹp luôn bàn học, đặt một cây nến có mùi bạc hà ở chính giữa bàn.
Hắn hắn tay phải khẽ vỗ lên trên bấc nến, dùng linh tính ma sát để đốt nó lên.
Trong ánh nến lay lắt, Klein nhỏ vào ngọn lửa kia tinh dầu, sương tinh khiết và bột thảo dược.
Một thứ mùi tĩnh mịch nhàn nhạt lập tức tràn ra, căn phòng lúc thì sáng lên, lúc lại tối xuống.
Klein lùi ra sau hai bước, nhìn ngọn nến tượng trưng cho bản thân, khẽ gọi với tiếng Người Khổng Lồ:
"Tôi!"
Ngay sau đó, hắn đổi sang tiếng Hermes:
"Tôi lấy danh nghĩa của tôi triệu hồi: Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này, chúa tể thần bí trên màn sương xám, vị vua Hắc Hoàng chấp chưởng vận may."
Hắn vừa dứt lời, lập tức cảm thấy ánh nến lay lắt mờ mờ và mùi hương nhàn nhạt xung quanh tạo ra một lốc xoay điên cuồng hút lấy linh tính của bản thân.
"Hỡi hoa Thâm Miên thuộc về mặt trăng đỏ, xin hãy truyền sức mạnh cho chú ngữ của ta..." Klein cố nhịn nỗi khó chịu khi linh tính bị rút đi, tiếp tục đọc hết chú ngữ.