Tiếng cú đêm hót kèm tiếng côn trùng kêu vang vọng quanh con đường đi từ pháo đài bỏ hoang tới thị trấn kia, Azcot nhìn phía trước, im lặng vài giây rồi đáp:
"Tuy vẫn chưa thể khẳng định trăm phần trăm, nhưng thầy đã có ý tưởng nhất định. Có lẽ, thầy là người đã sống được rất lâu rồi."
Thầy Azcot ạ, kỳ thật thầy còn phải thận trong suy xét xem liệu mình có còn nằm trong cái phạm trù "người" này nữa không... Klein thầm đáp lại một câu như vậy, nhưng hắn không dám nói ra thành lời.
Trong đêm khuya yên tĩnh giữa vùng đồng không mông quạnh này luôn khiến người ta trở nên yếu ớt...
"Hẳn là thầy đã trả một cái giá nào đó mới nhận được sinh mệnh lâu dài, sống từ thời kỷ thứ tư tới tận bây giờ, hệt như một u linh du đãng khắp các lục địa..." Giọng Azcot trầm trầm hệt như đang đè nén cảm xúc trong lòng: "Thầy không nhớ rõ quá khứ, quên đi người và chuyện mà thầy đã thề là phải khắc ghi..."
Klein lấy gậy đẩy cỏ dại phía trước ra, như có suy nghĩ lên tiếng: "Thầy Azcot, em có một suy đoán về tình huống của thầy."
"Suy đoán gì?" Azcot quay sang liếc nhìn người đồng hành.
"Em cho rằng việc mất ký ức của thầy là vòng lặp, có lẽ cứ mỗi vài thập niên thầy sẽ chết một lần, đánh mất toàn bộ ký ức lúc trước, trong khoảng thời gian nhất định tiếp theo thầy sẽ tỉnh lại từ giấc ngủ hắc ám, bắt đầu một cuộc đời mới. Chỉ như vậy mới giải thích được những cảnh mơ khác nhau của thầy, bởi đó là những chuyện mà thầy gặp được trong các cuộc đời khác biệt kia." Klein chậm rãi nói ra suy đoán của mình.
Azcot bỗng đi chậm lại như thể bị bóng tối níu vạt áo lại, ông nặng nề nhìn phía trước, một lúc sau mới nói:
"Việc này khớp với một phần trí nhớ được đánh thức khi bị kích thích ban nãy."
Bị kích thích ban nãy đánh thức một phần trí nhớ? Một ý nghĩ nảy lên trong đầu Klein, hắn bật thốt:
"Thầy Azcot, có lẽ thầy không cần rời khỏi Tingen để tìm kiếm quá khứ, thầy sẽ từ từ nhớ lại thôi!"
"Vì sao?" Azcot kinh ngạc quay sang.
Klein khẽ mỉm cười: "Trí nhớ của thầy không hề mất đi hoàn toàn, một phần được đánh thức do bị kích thích ngày hôm nay đã chứng minh điều đó. Ngoài ra, thầy còn nhớ lúc thầy tỉnh lại ở Backlund rồi phát hiện mình quên mất quá khứ không?"
Azcot trịnh trọng gật đầu, đáp: "Đây là một cơn ác mộng vẫn khiến thầy bối rối bao lâu nay."
Klein chọc cây gậy batoong mạ bạc xuống đất, giải thích chi tiết:
"Trước hôm nay, em cũng không biết chuyện này có vấn đề gì, nhưng kết hợp với những gì thầy miêu tả và suy đoán của bản thân thì nó có vẻ kỳ quái rồi. Khi thầy mơ màng tỉnh lại từ trong giấc mộng nhưng lại có giấy tờ cho thân phận mới và đủ tiền bạc tiêu dùng, và cách thức xuất hiện mà không khiến người ta sợ hãi... Mọi việc đấy như thể đã được sắp xếp sẵn từ trước, khiến thầy có thể nhanh chóng dung nhập vào xã hội."