Số 2 phố Hoa Thủy Tiên, Klein gật đầu với Azcot, bước nhanh tới trước nhà, lấy chìa khóa mở cửa.
Melissa ở trong nghe thấy tiếng ổ khóa vang lên thì vội vàng chạy từ bếp ra phòng khách.
Thấy Klein, con bé nói với đôi mắt ngời sáng:
"Em đã mua đồ ăn ngon sẵn rồi, có thịt gà, khoai tây, cà rốt, cá, củ cải và đậu phụ, em còn mua một lon mật nữa."
Em gái à, thi thoảng em cũng thích ứng với sự xa xỉ ngẫu nhiên rồi chăng? Klein khẽ cười một tiếng: "Hôm nay cho em chuẩn bị bữa tối, không cần phải để phần anh đâu, anh có việc phải ra ngoài, có lẽ rạng sáng mới về được. Ừm, giúp thầy Azcot một chuyện, thầy giáo khoa Lịch sử của đại học Hoy ấy."
Trong lúc nói chuyện, hắn quay người chỉ vào xe ngựa đang chờ ngoài cửa.
Melissa mấp máy môi, cuối cùng chỉ thốt được một từ: "Vâng."
Klein chào em gái, ra khỏi nhà, lên chiếc xe ngựa thầy Azcot thuê, đi mất bốn mươi phút mới tới thị trấn Ramde.
Lúc này đã gần chín giờ, trời tối om một mảnh. Chỉ nương vào ánh sáng mặt trăng đỏ thi thoảng chiếu qua tầng mây cùng với những ngôi sao lít nhít trên bầu trời chiếu lên những đoạn đường không có đèn khí gas soi rọi.
Klein dặn lái xe chờ trong thị trấn xong thì dẫn Azcot đi lên con đường dẫn tới pháo đài cổ bị bỏ hoang.
Trong lúc đi, hắn phát hiện là Azcot đi càng lúc càng nhanh, khiến hắn phải chạy theo mới đuổi kịp. Đến cuối thì Azcot lại trở thành người dẫn đường.
Klein vốn định nói gì đó, nhưng nhìn khuôn mặt trầm lặng với đôi môi mím chặt của ông, hắn sáng suốt nuốt những lời định nói lại.
Với tốc độ này, hai người đi không bao lâu đã tới trước tòa pháo đài cổ bị bỏ hoang.
Nó gần như đã sắp biến thành đống đổ nát duỗi mình ra bốn phía trong bóng tối, khoe khoang phần đỉnh nhọn với bầu trời cao, thê lương, hoang vắng, âm u và tối tăm.
Azcot ngước mắt nhìn tòa pháo đài cổ này, bước chân dần chậm lại.
Ông đứng lại nơi đó, ánh mắt lúc thì sâu thẳm, khi lại mơ màng, dường như đang vẩn vơ giữa cảnh mơ và thực tại.
Đột nhiên ông đau đớn khẽ kêu một tiếng, giơ tay bóp lấy trán, khuôn mặt méo mó trông rất dữ tợn.
"Thầy Azcot, thầy, thầy làm sao vậy?" Klein vừa mở linh thị vừa cẩn thận hỏi.
Từ lúc ngồi xe ngựa đi thuê quay về phố Hoa Thủy Tiên, hắn dùng động tác ngắm nghía đồng xu nhanh chóng làm một phép bói toán để xem trước chuyến đi tới Ramde này có nguy hiểm gì không.
Nhưng hắn tin bói toán không phải là vạn năng, nên lúc nào cũng đề phòng rằng mình giải mã sai lầm, hoặc là câu nói xem bói bị sai. Vả lại Azcot là một nhân vật mang sắc thái rất thần bí, không ai biết quá khứ của ông ta như nào, không rõ khi bị kích thích thì ông ta sẽ có phản ứng gì. Cẩn thận, đề phòng và lo lắng đã trở thành cảm xúc bình thường của Klein.