Màu đỏ sậm tan khỏi tầm mắt, Dereck Berg lại thấy phòng ngủ của mình, thấy quả cầu thủy tinh trong suốt kia.
Rắc!
Quả cầu vỡ vụn từ trong ra ngoài. Mảnh thì biến thành những đốm sáng ảo ảnh tan vào hư không xung quanh, mảnh thì rơi lộp bộp xuống đất, lóng lánh từng đốm một.
Dereck ngơ ngác nhìn cảnh này. Từ ảnh phản chiếu trong chiếc gương đồng bên cạnh cậu thấy mặt mình loang lổ những vết máu, lại thấy trên mu bàn tay phải có ánh sáng đỏ sậm đang xoáy vào trong, ngưng tụ thành một hình tròn phóng ra những đường cong một.
Ký hiệu kỳ lạ này lập tức chui vào trong mu bàn tay cậu, hoàn toàn biến mất dưới làn da.
Dereck ngớ ra trong thời gian khi hơn mười tia chớp bùng lên chiếu sáng cả bầu trời, cuối cùng mới tỉnh táo lại khỏi cơn mê mang như vừa trải qua một giấc mơ.
Cậu nhìn những mảnh vỡ của quả cầu thủy tinh dưới đất, lại nhìn mu bàn tay phải của mình, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Dereck ra khỏi phòng ngủ về phòng khách, mở cửa ra, ngẩng đầu nhìn bầu trời cao vời vợi bên trên tòa thành Bạch Ngân.
Một tia chớp xẹt qua, phủ một tầng sáng bạc lên mọi vật, ngay sau đó trong tiếng sấm cuồn cuộn, thế giới lại tối sầm xuống, bị bao phủ trong một bầu đen tối không có lấy tia sáng nào. Tối và nặng nề tới mức khiến người ta tuyệt vọng.
Dereck nắm chặt hai tay lại, ánh mắt cậu không hiện ra chút vui vẻ nào, mà vẫn đầy đau đớn và khổ sở như trước.
Nhưng nay cậu đã không còn mờ mịt nữa.
Phù, lại lừa được một thành viên nữa, à không, lại phát triển thêm được một thành viên nữa... Klein bật cười lắc đầu, tự giễu với thực lực hiện tại của hội Tarot:
"Kẻ Khờ", vị thủ lĩnh của hội, mà lại mới ở danh sách 9, vừa tiêu hóa xong ma dược Thầy Bói!
Còn thành Bạch Ngân vốn không thấy chút ít hy vọng nào mà "Mặt Trời" kể thì có ít nhất bốn nhân vật cấp cao nằm ở danh sách 4!
"Lại chuẩn bị qua một lần nữa là có thể trình bày tình hình với đội trưởng, đưa ra đơn xin đặc biệt. Khi trở thành Tên Hề rồi, chí ít ta không còn làm kẻ phụ trợ nữa." Không chút ngừng nghỉ Klein lập tức khiến linh tính bao trùm bản thân, nhanh chóng rơi xuống.
Xuyên qua lớp sương mù xám, vượt qua những lời nỉ non đáng sợ, hắn trở lại phòng, rồi giải trừ bức tường linh tinh.
Tiếp theo Klein cầm chìa khóa mở cửa đi ra. Hắn tới hai phòng mà Dunn đặt xem xét, xác nhận là đội trưởng và Frye chưa về, sau đó hắn đi xuống tầng một, đưa chìa khóa cho ông chủ.
Ông chủ liếc đồng hồ treo tường bên cạnh, giơ ngón tay cái lên với hắn: "Cũng không tệ đó!"
Ê, ông tưởng tôi thuê theo giờ là để làm cái gì? Klein há miệng định giải thích, nhưng cuối cùng hắn quyết định để mặc đối phương tiếp tục hiểu lầm.
Hắn ấm ức tự an ủi bản thân: Hừm, như vậy ông ta sẽ không lắm mồm nhắc tới chuyện ta thuê thêm một phòng khác trước mặt đội trưởng!