Không thể nào... Chẳng lẽ thầy Azcot chính là vị Nam tước Ramde đệ nhất này? Đây chính là người của một ngàn bốn trăm năm trước... Không đúng, sao có thể khẳng định người trên bức tranh này chính là Nam tước Ramde được... Klein nhìn chằm chằm bức tranh kia, đầu óc rối bời, hệt như phát hiện người bên cạnh mình đã biến thành quái vật, hoặc toàn bộ thế giới này chỉ là một giấc mộng của thần linh.
Hắn ngẩng phắt đầu lên, nhìn người đàn ông trung niên tóc vàng trước mặt, thò tay rút khẩu súng ra, nói với ngữ khí nặng nề: "Đây không phải đồ cổ. Nếu anh không giải thích rõ, tôi sẽ bắt anh vì tội lừa dối, rồi khởi tố anh!"
Hắn mặc kệ chuyện khởi tố có thuộc thẩm quyền của cảnh sát không, bởi mục đích của hắn chỉ có một, đó chính là đe dọa đối phương để từ đó nhận được thông tin!
Cùng lúc đó, Klein khẽ gõ hai răng nanh bên trái hai cái mở linh thị ra, theo dõi màu sắc và sự biến hóa cảm xúc của đối phương.
Người trung niên tóc vàng hoảng sợ, hàm hồ đáp: "Không, tôi không biết nó có phải đồ cổ hay không nữa. Không không, tôi nghe người ta bảo nó là đồ cổ, nhưng tôi không biết mấy thứ này, thật sự đấy. Thậm chí tôi còn không biết nhiều chữ, ừm, chữ ấy."
Anh ta vòng vo mắt nhìn khắp nơi như định kêu cứu.
Nhưng cùng lúc đó, anh ta thấy Klein điều chỉnh ổ xoay và cò súng, ra chiều sẽ bắn nghi phạm định phản kháng ngay lập tức.
Anh ta lập tức ưỡn thẳng người, không dám ngó ngang ngó dọc nữa.
"Anh lấy được bức tranh này từ chỗ nào?" Klein hỏi, lòng trĩu nặng.
Anh ta mấp máy môi, cười lấy lòng:
"Sĩ quan cảnh sát ạ, đây là thứ mà ông tôi tìm được trong pháo đài kia. Hơn bốn mươi năm trước, tường bao với hai căn phòng ở tầng hai của nơi đó bị sụp, lộ ra mấy món đồ mà người ta chưa từng thấy bao giờ, trong đó có bức tranh này. Không không không, không phải bức tranh này. Bức tranh ban đầu đã cũ nát lắm rồi, hoàn toàn không thể bảo tồn được nữa. Ông nội của tôi thuê người vẽ lại, ừm, chính là bức mà anh vừa thấy đó. Tôi không lừa anh đâu, bức này vẽ từ bốn mươi năm trước, có thể coi là đồ cổ mà..."
"Vậy anh xác định đây là tranh chân dung của Nam tước Ramde đệ nhất?" Klein vuốt ve cò súng, khiến mắt đối phương nhìn thẳng, không dám liếc này nọ.
Anh ta cười ha ha, nói: "Tôi đâu dám, nhưng tôi đoán chắc là thế đó."
"Lý do?" Klein suýt bật cười vì sự vô lại của đối phương.
"Bởi vì trên bức tranh này không có ghi tên." Người đàn ông trung niên trả lời với vẻ đứng đắn hiếm có: "Giống như tôi bị người ta gọi là Gray vô lại, còn cha tôi thì được gọi là Gray tóc quăn, mà chỉ có ông nội của tôi mới là Gray chân chính vậy."