"Chỗ đó có vấn đề!" Klein chỉ vào cầu thang kia, nghiêm túc và cẩn thận nói.
Hắn từng đọc được trong tư liệu của Kẻ Gác Đêm rằng nếu linh cảm xuất hiện tình huống tương tự thì thường có nghãi rằng vị trí mục tiêu đang che giấu một thứ tà ác, dơ bẩn. Nếu không chắc chắn, tốt nhất đừng có thử, không thì rất dễ mất mạng. Đôi khi cho dù là chỉ nhìn thoáng qua cũng phải nhận lấy vết thương không thể nào chữa được.
Dunn nhìn theo hướng hắn chỉ. Là người cũng có linh cảm cao nên anh ta lập tức nhận ra điều không đúng. Anh ta nhìn Klein, bình tĩnh ra lệnh: "Cậu bói xem thăm dò nơi đó có thuận lợi hay không."
Trước khi vào pháo đài này, đội trưởng không hề bảo mình xem bói, khá là tin tưởng... Điều này cho thấy anh ta cho rằng thứ đang ẩn giấu trong kia còn nguy hiểm hơn cả oan hồn. Klein lặng lẽ gật đầu. Hắn cất súng đi, đưa gậy cho Frye. Sau đó hắn cởi con lắc thạch anh treo trên cổ tay trong áo mình ra, dùng tay trái cầm sợi xích bằng bạc, cũng nghĩ ra câu nói xem bói phù hợp.
Trong khoảnh khắc, màu đôi mắt hắn sậm lại, gió vô hình bắt đầu xoáy lên bốn phía.
"Thăm dò nơi ẩn giấu trong pháo đài sẽ thuận lợi."
"Thăm dò nơi ẩn giấu trong pháo đài sẽ thuận lợi."
Sau bảy lần, đôi mắt Klein trở lại bình thường, hắn thấy con lắc đang chuyển động theo chiều kim đồng hồ. Tuy biên độ không lớn, nhưng nó quả thật đang chuyển động theo chiều kim đồng hồ.
Điều này có nghĩa rằng việc thăm dò sẽ thuận lợi.
Klein lập tức gật đầu với Dunn và Frye.
"Nguy hiểm nằm trong phạm vi có thể giải quyết, hoặc là không có."
Dunn đeo Thánh Huy Mặt Trời Biến Dị kia lên ngực trái, giơ tay đè chiếc mũ phớt xuống rồi bước nhanh tới bậc thang, tìm kiếm cơ quan một cách quen thuộc.
Đã đeo găng tay sắt vào tay, Frye trả gậy cho Klein, sau đó xách súng cảnh giác đề phòng bốn phía, dường như sợ kẻ địch sẽ đột nhiên nhảy ra.
Mình vẫn chưa chuyên nghiệp cho lắm... trong cái lĩnh vực Kẻ Gác Đêm này. Klein lên dây cót tinh thần, lại rút súng ra, cảnh giới theo Frye.
Vài phút sau, Dunn Smith ngồi xổm xuống, không rõ ấn vào cái gì mà chỗ bậc thang bỗng phát ra tiếng kẹt kẹt nặng nề.
Sàn nhà nơi đó hạ xuống, để lộ cầu thang đi xuống dưới. Cảm giác lạnh lẽo và bẩn thịu xộc ra, gần như sắp ngưng tụ thành thực thể.
Dunn nhìn qua, lấy vật phong ấn "3 - 0872" trước ngực ra rồi ném thẳng vào trong cửa ngầm.
Sau vài tiếng keng keng, Thánh Huy Mặt Trời Biến Dị dừng lại ở chỗ nào không biết. Nếu trong đó có sinh vật thuộc loại tử linh, chắc chắn sẽ nhặt "3 - 0872" lên rồi ném lại... Như thế sẽ thú vị lắm... Klein đứng ở bậc thang đi xuống, kiên nhẫn chờ đợi.
Sự lạnh lẽo và dơ bẩn xung quanh lập tức tan đi như bông tuyết gặp ánh mặt trời. Ấm áp và sạch sẽ bao phủ toàn bộ lối vào cửa ngầm.