Nghe thấy câu trả lời đó của Klein, Elizabeth lập tức khẩn trương, bất giác tăng tốc độ nói: "Anh có thể bói giúp em xem nguyên nhân là gì không ạ? Nếu có thể bói được cách giải quyết thì tốt hơn..."
Bói toán cùng lắm là đưa ra được hướng giải quyết, hơn nữa còn rất là tượng trưng, mơ hồ không rõ, và rất dễ giải mã sai... Đương nhiên em may mắn đó, anh không chỉ là một thầy bói mà còn là một học giả thần bí chân chính... Klein thầm oán hai câu hỏi của cô gái, rồi nói với vẻ mặt trang trọng và nghiêm túc: "Nếu có liên quan tới giấc mơ, anh đề nghị lựa chọn phương pháp bói toán từ phương diện đó."
"Vâng, vâng." Elizabeth gật đầu như gà con mổ thóc.
Klein vẫn giữ vững phong thái chuyên nghiệp: "Anh cần em ngủ một giấc ở đây, tái hiện lại cảnh mơ kia, không có vấn đề gì chứ?"
"Không, em tin tưởng anh." Elizabeth mím môi, trả lời không chút do dự.
Nhưng cô lại nhanh chóng lắp bắp nói thêm: "Nhưng mà... Nhưng mà em không thể cam đoan là chắc chắn sẽ mơ như thế."
"Chỉ là thử thôi." Klein cười ôn hòa trấn an cô ta.
Sau đó hắn chỉ vào chiếc ghế sô pha dài trong phòng Mã Não Hồng, nói: "Mời em."
"Không, không cần đâu, em ngủ ở đây cũng được." Elizabeth khẽ lắc đầu, rồi đan hai tay vào nhau và nói: "Lúc cảm thấy mệt mỏi ở trên trường, em tranh thủ ra chơi để ngủ một giấc như này."
Cô vừa nói vừa lấy hai tay làm gối, nằm úp sấp lên bàn.
"Ừ, em có thể coi như anh không tồn tại." Klein cười quan sát màu sắc khí tràng và cảm xúc của cô ta để xem cô ta đã vào giấc ngủ thành công hay chưa.
"Vâng." Elizabeth nhắm mắt lại, vùi mặt vào khuỷu tay, cố gắng khiến hô hấp trở nên đều đều.
Klein không nói gì nữa, hắn ngả người ra ghế. Căn phòng lập tức trở nên yên bình một cách khác thường.
Đó là sự bình yên khiến lòng người bình tĩnh, quên mất bên ngoài.
Một lúc sau, xác nhận là Elizabeth đã ngủ, Klein lấy một lát mỏng bằng bạc nửa hình tròn ra khỏi túi áo. Trên lát bạc ấy kín đầy những từ Hermes mà người thường khó có thể hiểu được cùng với đủ loại ký hiệu, con số và đánh dấu với những ý nghĩa tượng trưng khác nhau.
Đây là "bùa chú cảnh mơ" mà sáng hôm qua Klein đã chế tạo thành công!
Cùng lúc đó, hắn còn hoàn thành hai chiếc "bùa chú ngủ say" và hai "bùa chú an hồn". Bùa chú ngủ say làm từ lát cắt bằng bạc hình chữ nhật, còn bùa chú an hoàn từ lát cắt hình tam giác. Hắn để như vậy là để dùng xúc cảm phân biệt chúng khi chiến đấu.
"Đỏ rực!" Klein trầm giọng đọc một từ Hermes cổ.
Đây là chú ngữ hắn thiết lập để mở bùa chú, vì sau đó còn có khâu rót linh tính vào nên không cần phải đặt khác với người ta, chỉ cần phù hợp để ghi nhớ và ngắn gọn là được.
Trong tiếng vọng của âm thanh ẩn chứa sự thần bí, Klein cảm thấy bùa chú cảnh mơ trong tay nhè nhẹ bay lên, dường như mất đi trọng lượng trong khoảng thời gian ngắn ngủi.