Tìm lý do khiến đám hầu gái tạm thời rời khỏi căn phòng, Audrey khóa trái cửa lại, quay đầu nhìn chú chó Susie, mặc dù cô chưa biết có thể coi nó là thú cưng của mình không, rồi nói: "Mi nghe được, à không, gặp phải chuyện gì à?"
Susie điềm tĩnh ngồi nơi đó, gâu một tiếng làm rung không khí xung quanh mà nói:
"Đúng vậy. Lúc ở thư phòng tôi nghe thấy bá tước bàn bạc với các nghị sĩ rằng vua và thủ tướng đã đạt được thỏa thuận chung, từ bỏ kế hoạch trả thù đế quốc Fusark ở bờ đông Balam trong thời gian ngắn. Bờ đông Balam là ở đâu?"
Thấy Susie học được tiếng Ruen với tốc độ kinh người, Audrey lại càng cảm thấy phức tạp. Cô im lặng vài giây rồi mới nói: "Ngày mai ta sẽ cho mi một tấm bản đồ..."
"Ok~" Susie vui vẻ trả lời: "Vua và thủ tướng cho rằng chuyện quan trọng hiện tại là đẩy mạnh kế hoạch cải cách lúc trước, dùng cuộc thi công khai để tìm nhân viên chính phủ. Bọn họ hy vọng có thể khiến thượng viện và hạ viện thông qua kế hoạch này trước tháng Mười."
"Thật à?" Audrey vui mừng hỏi lại.
Đây chính là chuyện đầu tiên mà cô dùng năng lực bản thân để dẫn dắt sau khi trở thành "Khán Giả". Nếu nó có thể thành sự thực thì sẽ khiến cô cảm thấy rất có thành tựu!
Susie đáp rất thành thật: "Tôi không thể cho cô một đáp án khẳng định được. Đó chỉ là nội dung mà tôi nghe được, thậm chí tôi còn chẳng hiểu chúng có nghĩa là gì. Dù sao tôi chỉ là một con chó mới bắt đầu học tập thôi."
"..." Audrey ngơ ra giây lát, rồi chợt mỉm cười nói: "Susie, mi đã rất giỏi rồi! Đây là phần thưởng của mi nè!"
Cô lấy từ trong tủ treo quần áo được trang trí rất lộng lẫy một cái túi. Cô xé miệng túi ra, để vào trước mặt Susie.
Đây chính là bánh bích quy do công ty Thú cưng Yêu thích Backlund đã làm ra từ bột mì, rau dưa và thịt, là thứ mà Susie rất thích ăn.
Susie ngồi ngay ngắn, hít hít mấy cái, giơ một bàn chân lên như đang suy nghĩ mình nên ăn thế nào để phù hợp với thân phận hiện tại.
Vài giây sau, nó bỏ qua việc suy nghĩ, tuân theo bản năng lao thẳng tới, gặm túi bánh quy rồi phi thẳng ra cửa phòng.
Nó đứng thẳng người lên, giơ móng mở cửa, phi thẳng ra ngoài rồi trốn vào trong bóng râm, bắt đầu hưởng dụng đồ ăn vặt.
Chiều chủ nhật, sau khi ngủ bù cho đợt thiếu ngủ vì phải canh gác cửa Chianese, Klein đi xe ngựa công cộng không tuyến cố định tới quán bar Ác Long một lần nữa.
Lúc trước hắn định dùng phương pháp bói toán tìm kiếm "Quái Vật" Admisol để nghiên cứu nguyên nhân mà dạo gần đây anh ta lại trở nên kỳ quặc như vậy, nhưng bị Kẻ Trừng Phạt đột nhiên mất khống chế cắt ngang nên đành phải chờ hôm nay tới tìm.
Đi qua phòng bóng bàn, tới chợ đen dưới lòng đất, lần này Klein không cần phải tìm kiếm mà đã thấy Admisol run rẩy trong một góc.