: nhockd255
Nhìn Swain đang đứng trước thi thể quái vật, lại quay đầu nghìn Kẻ Trừng Phạt phụ trách khống chế quái vật đang nhấc đồng đội đang hôn mê, Klein bỗng cảm thấy một sự bi thương khó nói thành lời xộc lên trong đầu.
Bất kể là thành viên của Kẻ Gác Đêm, Kẻ Trừng Phạt hay Trái Tim Máy Móc thì đều không thể trở thành anh hùng, bởi vì tất cả những gì bọn họ làm đều không thể để cho dân chúng biết, mà chỉ nằm sâu trong các loại tài liệu văn bản mật, nhưng những nguy hiểm và đau đớn mà bọn họ phải chịu đựng lại chân thực và rõ ràng đến thế.
Có lẽ một ngày nào đó, đối thủ của mình cũng sẽ là đồng đội... Klein thở dài im ắng, cảm thấy sức nặng đè nặng trĩu trong những từ như "Kẻ Gác Đêm", "Kẻ Trừng Phạt" và "Trái Tim Máy Móc".
Lúc này, Neil thở dài: "Chúng ta đi thôi, đừng quấy rầy bọn họ."
"Vâng." Klein nhặt gậy lên, đang định bước đi thì bỗng thấy Neil vẫn ôm tay trái như trước, bèn hỏi quan tâm: "Ông bị thương à?"
Neil cười khà một tiếng: "Bị mảnh vụn đâm vào. Nếu là lúc trẻ, chắc chắn tôi sẽ né được ngay. May mắn là đây chỉ là vấn đề nhỏ."Ông ta buông tay phải để Klein nhìn thấy miệng vết thương nhỏ trên mu bàn tay trái hãy còn đang rỉ máu.
Sau khi xác nhận không có vấn đề gì lớn, Klein vừa đi xuống theo cầu thang mạn vừa ngậm ngùi:
"Neil, ông còn tỉnh táo hơn là tôi tưởng. Trong lúc con quái vật kia cách ông chưa tới hai mét, thế mà ông còn bình tĩnh đọc chú ngữ để sử dụng bùa chú."
Tuy lúc ấy quái vật do Kẻ Trừng Phạt mất khống chế biến thành đang lao tới Klein, nhưng Neil vẫn cách hắn ta một khoảng cách rất gần.
Nghe hắn khen, Neil lập tức cười ha ha: "Tôi là Kẻ Gác Đêm thâm niên rồi. Trong những tình huống nguy hiểm mà tôi từng trải qua ấy, chuyện như vừa rồi còn không thể vào được top 10. Tôi nhớ có lần tôi với Dunn tuần tra ở nghĩa trang Raphael. Lúc ấy có người chết biến thành xác sống từ bao giờ không biết, rời khỏi huyệt, mai phục trong bóng của cây cối. Tôi đi ngang qua đó, hoàn toàn không nhận ra là nó ở đó, lúc ấy định tìm một chỗ kín kín để, hì hì, cậu biết mà. Kết quả là nó nhào tới từ phía sau, bóp lấy cổ tôi."
Klein nghe mà sợ hãi, suy đoán: "Trong lúc như vậy, ông còn tỉnh táo sử dụng bùa chú, hoặc "Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn" có thể thi triển pháp thuật nhanh chóng?"
Neil liếc hắn một cái, khẽ cười: "Không, là Dunn kéo xác sống kia vào giấc ngủ say đúng lúc. Tôi kể cho cậu chuyện này là để cậu biết rằng, làm Kẻ Gác Đêm ấy, không những phải tin tưởng vào bản thân, mà còn phải tin tưởng đồng đội."
"..." Klein im lặng vài giây, nửa nói giỡn lại nửa thật lòng: "Neil, hôm nay ông thật cơ trí."