: nhockd255
Mất khống chế? Klein căng thẳng trong lòng, suýt thì thốt lên câu hỏi ấy.
Tuy Dunn và Neil thường xuyên nhấn mạnh vào sự nguy hại và xác suất xảy ra của việc mất khống chế, nhưng đây là lần đầu tiên hắn gặp phải chuyện này, đâm ra hắn hoảng hốt, mờ mịt, sợ hãi và bi thương, phải nói là có cảm giác rất phức tạp.
"Một phần tư các sự kiện phải xử lý hàng năm đều là người phi phàm mất khống chế... Mà trong một phần tư đó phần lớn là đồng đội của chúng ta..." Những lời mà Dunn nói hiện lên trong đầu hắn, làm cho phản ứng của hắn dường như trở nên chậm đi.
Neil thì đã trải qua quá nhiều sự kiện tương tự nên mở miệng hỏi luôn: "Người mất khống chế đang ở chỗ nào? Cần chúng tôi làm gì?"
Klein nghe mà giật mình, hắn còn tưởng là "nhân viên nửa nghỉ hưu" loại láu cá lười nhác như Neil sẽ kiếm cớ từ chối lời nhờ vả của Swain, hoặc bắt bí đòi một khoản hời nào đó thì mới giúp, chứ hắn có ngờ rằng lão lại không chút do dự mà tham gia luôn, hoàn toàn không để ý sự khác biệt giữa Kẻ Gác Đêm và Kẻ Trừng Phạt.
Thấy Neil tỏ ra rất nghiêm túc, Klein bỗng hiểu được một việc, đó là cho dù là thành viên của Kẻ Gác Đêm, Kẻ Trừng Phạt hay Trái Tim Máy Móc thì đều có mục tiêu là ngăn cản sức mạnh siêu phàm làm hại tới người vô tội, bảo vệ sự yên bình và ổn định cho thành phố Tingen. Nếu gặp phải sự vụ nguy hiểm và khẩn cấp, bọn họ tuân thủ chức trách nhiệm vụ, không thể từ chối!
Lúc này Swain đáp lại rất ngắn gọn: "Phụ giúp tôi!"
Ông ta không giải thích mất khống chế là gì, với người mất khống chế đang ở đâu, mà đi thẳng tới cửa ra.
Rõ ràng vị cựu đội trưởng "Kẻ Trừng Phạt" này vốn chỉ là một ông già chìm đắm trong rượu chè, nhưng Klein lại phát hiện là mình không thể theo kịp bước chân của ông ta, bắt buộc phải chạy mới không tụt lại phía sau.
Hắn nghiêng đầu liếc Neil một cái, thấy vị Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn đã xuất hiện dấu hiệu già cả trên thân thể cũng bắt đầu chạy.
Mặc kệ ánh mắt đám canh gác bên đường, ba người, người thì mặc trang phục lính hải quân thời xưa, một người khác mặc áo choàng tối màu cổ điển và một kẻ mặc áo gió màu đen mỏng dài tới tối cùng chạy bịch bịch ra khỏi phòng đánh bóng bàn, lao ra ngoài quán bar Ác Long.
Đám khách nhậu nhẹt đánh cược theo bản năng dời ánh mắt khỏi chú chó đang bắt lũ chuột mà liếc nhìn đám người Klein vài lần.
"Là Swain?"
"Ông ta chạy đi đâu mà vội vậy?"
"Có kẻ nào đó quịt nợ bỏ trốn à?"
Trong tiếng xì xào bàn tán, có khách lại quay lại lồng tre, lại hò hét cổ vũ để trút bớt áp lực nặng nề của ban ngày, có kẻ lại cảnh giác, cảm thấy bất an sao đó.
Bịch bịch bịch!
Klein và Neil chạy theo Swain tới phố đối diện, tới khu vực bến cảng thật sự.