Ánh sáng qua lớp thủy tinh chiếu sáng phòng trực bên ngoài kho vũ khí, Neil lật xem báo xong, nhấp một hớp cà phê rồi ngẩng đầu nhìn Klein:
"Giờ cậu cảm thấy thế nào rồi? Đã bình tĩnh lại chưa? Hay là cần một cốc rượu, một lần phát lương sớm, hoặc một ngày nghỉ thảnh thơi?"
Lúc này, khi đã tiêu hóa hoàn toàn ma dược "Thầy Bói", Klein đang thử dùng minh tưởng thay đổi "công tắc" linh thị, khiến nó trông không còn dễ thấy như trước.
Hôm nay hắn đã không cần phải dựa vào việc dùng một vài bộ phận cơ thể để mở linh thị nữa, cho nên hắn có thể sử dụng cách thức bí mật hơn để làm việc đó, ví dụ như dùng ngón cái bấm thật nhanh vào phần giữa hai đốt ngón tay của ngón giữa một lần, hoặc như khẽ gõ răng nanh bên trái hai lần.
Suy xét tới việc vào thời điểm nào đó mà bản thân hắn phải một tay cầm súng một tay cầm gậy, nhưng lại bắt buộc phải sử dụng linh thị, cuối cùng Klein chọn dùng cách gõ răng nanh. Gõ răng bên trái là mở, bên phải là đóng.
Ám chỉ liên tục rồi thay đổi xong, hắn mở mắt ra, mỉm cười nói: "Tôi chỉ quá chú ý tới hành động của đội trưởng chứ không cần bình ổn cảm xúc đâu."
Cùng lúc đó hắn khẽ gõ răng nanh bên trái hai cái thử mở linh thị, dùng nó để nhanh chóng quen thuộc với biện pháp này.
Khụ khụ khụ! Neil đột nhiên ho dữ dội, tới mức mặt mày đỏ bừng lên như con tôm hùm luộc chín.
"Sao vậy?" Klein giật mình, hỏi quan tâm.
Hắn còn nhìn thật kỹ khí tràng của Neil, phát hiện màu sắc sức khỏe của ông ta bình thường, chỉ là trông nó hơi suy nhược do tuổi tác.
Neil ho mười mấy giây rồi mới bình thường trở lại. Ông ta bưng cốc cà phê lên, nhấp một ngụm rồi nói: "Ai cũng có lúc mắc sai lầm. Khụ, vừa rồi tôi bị sặc nước miếng của chính mình... Giờ chúng ta bắt đầu chương trình thần bí học hôm nay chứ nhỉ?"
"Vâng." Klein gõ răng nanh bên phải hai cái nhẹ gần như không tạo ra âm thanh.
Việc tiêu hóa xong ma dược "Thầy Bói" trước hẳn một đến hai tuần so với dự tính khiến hắn vừa vui sướng lại vừa phiền não. Vui thì khỏi cần nói, đó là thoát khỏi mối nguy hiểm tiềm ẩn về việc bị mất khống chế, sắp được thăng cấp, từ đó có được nhiều năng lực phi phàm hơn. Đây là chuyện khiến bất cứ ai đều phải cảm thấy vui mừng và kích động. Phiền não thì là việc này đã làm rối loạn kế hoạch của hắn.
Nghĩ tới việc mình còn phải ở lại tiểu đội Kẻ Gác Đêm của thành phố Tingen này một thời gian dài, Klein cho rằng lặng lẽ trở thành "Tên Hề" không phải lựa chọn hay, bởi làm vậy hắn lúc nào cũng phải lo sợ rằng sẽ bị bại lộ, không dám sử dụng năng lực của Tên Hề trong các nhiệm vụ cần sự phối hợp, khiến bản thân rơi vào nguy hiểm lớn hơn.
Kế hoạch của hắn là bắt chước "Người Thông Linh" Daly trình đơn xin lên cấp cao, dùng công huân mà hắn kiếm được để đổi lấy phần thưởng là phương thuốc và vật liệu phi phàm, để từ đó có thể quang minh chính đại trở thành Kẻ Gác Đêm ở danh sách 8.