Núp trong bóng của ngôi nhà cách đó hơn mấy chục mét, Klein nhìn chằm chằm tòa nhà mục tiêu trong đêm tối, mang máng nghe được tiếng gió rất mạnh, và phân biệt rõ tiếng súng pằng pằng vang lên.
"Nếu địch chạy tới chỗ mình, nên rút súng ra vẻ hay vờ như không thấy đây?" Nghĩ thế, cơ thể hắn khẽ run, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Người phi phàm có thể sử dụng đủ loại thủ đoạn để rút lấy sinh mệnh của người sắp chết chắc chắn không thể chỉ là danh sách 9 hoặc danh sách 8, là kẻ mà một Thầy Bói như hắn không thể đối kháng chính diện được. Cho dù hy sinh bản thân, hắn chưa chắc đã ngăn cản được đối phương, tạo cơ hội cho Dunn và mọi người truy cản.
May là nữ thần Đêm Tối, vị thần chấp chưởng tai ách dường như nghe thấy lời khẩn cầu của kẻ canh gác "trung thành" của người, nên chẳng có ai bỏ chạy tới phía Klein cả.
Mấy phút sau, hắn nghe thấy tiếng ca bay bổng vang lên từ chỗ tòa nhà mục tiêu. Nghiêng tai lắng nghe cẩn thận, Klein xác nhận đây chính là điệu hát dân gian đầy những câu dung tục mà Leonard Mitchell thường hay ngâm nga.
Phù, hắn thở phào nhẹ nhõm, tay cầm súng tay cầm gậy đi ra khỏi bóng tối tòa nhà, tới gần ngôi nhà mục tiêu.
Bài hát dân gian kia chính là tín hiệu tập hợp mà hắn và đám người Dunn đã giao ước sẵn.
Vừa đi được hai bước, Klein bỗng dừng lại. Hắn gác gậy vào cạnh hàng rào sắt, đổi khẩu súng sang tay kia. Sau đó hắn cởi sợi xích bạc trong cổ tay áo, khiến con lắc thạch anh vàng rủ xuống một cách tự nhiên.
Thay đổi vị trí của khẩu súng và con lắc cảm xạ, chờ khi thạch anh dừng lại, Klein lập tức khép hờ mắt, tiến vào trạng thái minh tưởng, đồng thời cũng đọc câu nói bói toán:
"Giọng hát ban nãy là ảo giác."
"Giọng hát ban nãy là ảo giác."
Sau bảy lần, hắn mở mắt ra, thấy con lắc chuyển động ngược chiều kim đồng hồ.
"Không phải ảo giác..." Klein yên tâm, quấn con lắc cảm xạ lại, xách gậy nhanh chóng tới gần cổng sắt hình vòm của ngôi nhà mục tiêu. Sau đó hắn đưa gậy sang tay phải, nắm cả gậy cả súng trong một tay.
Hắn giơ tay chạm vào cổng định mở nó ra, bỗng cảm nhận cảm giác lạnh tới tận xương tủy ùa tới, hệt như chưa chuẩn bị tâm lý đã bị người nhét cho một cục đá lạnh.
Ai! Klein rút tay về, nhe răng nhếch miệng.
"Chỗ này lạnh như mùa đông vậy..." Hắn nương theo ánh sao yếu ớt với ánh đèn đường đằng xa nhìn vào vườn hoa sau cổng sắt, thấy những dây leo héo rũ, hoa cỏ lụi tàn, không ít lá cây mang theo sương trắng rơi trên nền đất màu nâu đen.
Ghê đấy! Klein thầm cảm thán. Hắn giơ tay gõ ấn đường hai cái mở linh thị.
Hắn giơ tay trái cầm gậy batoong màu đen, dùng nó đẩy cánh cổng khép hờ kia.
Trong tiếng két, hắn lách người qua, bước lên con đường lát đá nối thẳng tới ngôi nhà màu lam xám. Hai bên đường là những gốc cây cỏ trông hệt như u hồn đang ẩn mình trong đêm tối.