"Có tồn tại yếu tố siêu phàm..." Màu mắt Klein trở lại bình thường, hắn quay đầu nhìn Leonard và Frye.
Leonard bỗng cười ra tiếng: "Thật chuyên nghiệp, đúng là Thầy Bói."
Anh như đang ám chỉ điều gì ấy... Klein thầm nghĩ.
Frye mở rương da, lấy mấy thứ như dao bạc, tạm dừng vài giây rồi nói:
"Thi thể nói cho tôi biết bà ta thực sự chết vì bệnh tim tái phát... Anh có cách nào bói ra thông tin cụ thể chi tiết hơn không?"
Klein nghiêm túc gật đầu: "Tôi có thể thử kết hợp nghi thức thông linh và xem bói cảnh mơ, mong có thể kiếm được thứ gì đó từ linh tính còn sót lại của bà Lauwis."
Frye vẫn giữ nguyên trạng thái lạnh lẽo, anh ta lùi sau hai bước, nói: "Cậu thử trước đi."
Anh ta liếc Klein một cái, đột nhiên cảm thán một câu với ngữ khí bằng bằng: "Cậu càng lúc càng quen việc rồi nhỉ."
Tôi có muốn đâu... Klein chợt cảm thấy muốn khóc. Hắn lần lượt lấy những lọ nước chiết xuất, tinh dầu và bột thảo dược ra, nhanh chóng sắp đặt nghi thức thông linh.
Hắn đứng chính giữa bức tường linh tính, đọc tôn danh của nữ thần Đêm Tối, dùng tiếng Hermes đưa ra lời cầu khẩn.
Gió nhanh chóng đánh xoáy xung quanh hắn, ánh sáng trở nên tối đi. Lúc này con ngươi hắn đã hoàn toàn chuyển thành màu đen, hắn nắm lấy cơ hội lẩm nhẩm câu nói bói toán:
"Nguyên nhân cái chết của bà Lauwis."
"Nguyên nhân cái chết của bà Lauwis."
Hắn đi vào cảnh mơ, "nhìn" linh trong suốt đang bồi hồi xung quanh thi thể trong sự mơ hồ. Sau đó hắn giơ tay phải ra chạm vào linh tính còn sót lại của bà Lauwis.
Chỉ chớp mắt, như có ánh sáng nổ tung trước mắt hắn, rồi từng hình ảnh lóe lên.
Đó là một người phụ nữ gầy gò vàng vọt, ăn mặc rách rưới đang bận bịu làm hộp diêm. Rồi hình ảnh bà ta bỗng dừng lại, giơ tay đè ngực.
Rồi bà ta nói chuyện với hai đứa trẻ, rồi cơ thể lung lay, mồm há ra, thở hổn hển.
Rồi hình ảnh lúc bà ta đi mua bánh mì đen, đột nhiên bị người ta vỗ một cái. Tới hình ảnh bà ta liên tục xuất hiện dấu hiệu về trái tim có vấn đề. Rồi cảnh bà ta mệt mỏi, nằm trên giường, không hề tỉnh lại nữa.
Klein quan sát kỹ từng chi tiết một nhằm tìm dấu vết có sự tồn tại của yếu tố siêu phàm. Nhưng khi mọi thứ chấm dứt, hắn không hề lấy được manh mối xác đáng nào.
Sự mơ hồ và mông lung vỡ tan, Klein rời khỏi cảnh mơ, trở lại hiện thực.
Hắn bỏ bức tường linh tính, nói với Frye đang chờ đợi và Leonard đang nhìn trò hay:
"Không có biểu tượng trực tiếp nào, phần lớn đều tiết lộ rằng bà Lauwis thực tế đã mắc bệnh tim từ trước. Chỉ có một điểm khác biệt đó là bà ta bị người ta vỗ vào lưng một cái. Cánh tay kia trắng nõn và mảnh dẻ, dường như là tay của nữ."
"Với gia đình như này, nếu không tới mức nghiêm trọng bọn họ sẽ không đi khám bác sĩ, cho dù là xếp hàng ở các tổ chức chữa bệnh từ thiện miễn phí, bởi bọn họ không có thời gian cho việc đó. Nếu ngày nào không làm, ngày hôm sau có lẽ bọn họ sẽ không còn gì để ăn." Leonard thở dài, nói với ngữ khí sầu não như đám nhà thơ.