Số 2 phố Hoa Thủy Tiên, thành phố Tingen.
Sau khi để lại giấy nhắn, Klein khóa cửa lại, rảo bước tới chỗ Leonard Mitchell đang đứng chờ hắn.
Mái tóc màu đen của Leonard đã dài hơn tháng trước, lại được cắt qua nên trông khá rối. Nhưng dù như vậy, với khuôn mặt ưa nhìn và đôi mắt như ngọc lục bảo kèm khí chất nhà thơ, trông anh ta vẫn toát lên một vẻ đẹp dị biệt.
Quả nhiên, mặt đẹp để tóc gì cũng đẹp... Klein thầm nhạo một câu, rồi chỉ tới phía phố Chữ Thập Sắt: "Frye đang chờ chúng ta ở bên đó à?"
"Ừ." Leonard chỉnh phần sơ mi chưa nhét vào trong quần, như thuận miệng nói: "Anh có tìm được đầu mối gì từ trong tài liệu không?"
Klein cầm gậy bằng tay trái, rảo bước đi dọc theo con phố và đáp:
"Không, cho dù là cách thức hay thời gian tử vong, tôi đều không tìm ra quy luật nào. Anh biết đó, các nghi thức liên quan tới ác ma hay tà thần đều phải có thời gian riêng và cách thức đặc biệt."
Leonard sờ khẩu súng lục chế tạo đặc biệt dưới lớp áo sơ mi bên hông, khẽ cười một tiếng:
"Đó không phải là tuyệt đối. Theo kinh nghiệm của tôi, có tà thần, hoặc có thể gọi là ác ma, thỏa mãn rất dễ dàng, chỉ cần hắn rất hứng thú với chuyện tiếp sau. Hơn nữa những sự kiện tử vong này chắc chắn có một phần trong số đó là bình thường, bắt buộc phải loại trừ những phần bình thường ấy thì mới có được đáp án chính xác."
Klein liếc anh ta một cái, nói:
"Cho nên đội trưởng mới yêu cầu chúng ta điều tra lại, loại trừ những sự kiện bình thường. Leonard, ngữ khí và lời nói của anh nói cho tôi biết rằng anh rất có kinh nghiệm về chuyện tương tự, nhưng anh trở thành Kẻ Gác Đêm chưa tới bốn năm, số vụ án siêu phàm được giao cho chưa tới hai vụ trên tháng, mà phần lớn đều thuộc loại đơn giản, dễ giải quyết."
Hắn luôn cảm thấy người đồng đội Leonard Mitchell này rất kỳ quái và thần bí, không chỉ luôn nghi ngờ hắn, cho rằng hắn là kẻ đặc biệt, mà thường hay tự lẩm bẩm, lúc thì ngạo mạn, lúc lại lỗ mãng, rồi có lúc lại tỏ ra trầm lắng.
Nghe hắn hỏi vậy, Leonard cười nói:
"Đó là vì anh vẫn còn ở giai đoạn huấn luyện, chưa chính thức vào trạng thái Kẻ Gác Đêm. Cứ mỗi nửa năm Thánh Đường sẽ soạn những vụ án siêu phàm mà các giáo đường giáo khu hay gặp phải thành một bộ sách, cũng chia thành các cấp bảo mật khác nhau. Họ cắt giảm một phần nhất định trong những phiên bản khác nhau rồi phát cho các thành viên tương ứng. Anh vẫn còn ở ngoài khóa thần bí học, có thể xin đội trưởng vào cửa Chianese mượn những bộ sách về các vụ án trước đây."
Klein tỏ ra giật mình, gật đầu nói: "Đội trưởng chưa nhắc tôi chuyện này bao giờ."
Cho tới bây giờ hắn vẫn chưa có cơ hội bước vào cửa Chianese.
Leonard khẽ cười một tiếng: "Tôi tưởng anh đã quen với phong cách của đội trưởng rồi, không ngờ anh còn ngây thơ chờ anh ấy nhắc nữa chứ."