"Daxter Guderian, bác sĩ của bệnh viện tâm thần Greenhell..."
Klein nhẩm lại lời của thám tử Henry ở trong đầu, rồi suy nghĩ xem nên tiếp xúc với vị bác sĩ mà hắn nghi là "Khán Giả" và là thành viên của hội Tâm Lý Luyện Kim như thế nào.
Về chuyện này, hắn không định mạo hiểm, không muốn Kẻ Gác Đêm phát hiện mình có vấn đề, không định chỉ vì thông tin và tài nguyên dùng cho trao đổi mà đánh mất cuộc sống hiện tại.
Hơn nữa anh ta rất có khả năng là "Khán Giả", người chưa từng trải qua huấn luyện đặc biệt gần như không thể giấu diếm được mục đích và ý tưởng thực sự trước mặt anh ta.
"Tìm người trung chuyển, thần bí một chút? Không được, làm thế càng liên lụy nhiều người hơn, càng dễ xảy ra vấn đề hơn... Ừm... Có lẽ ta có thể suy xét biện pháp giấu chân tướng trong chân tướng, khiến những gì vị bác sĩ kia nhìn ra từ vẻ mặt và ngôn ngữ cơ thể của mình đều là ý tưởng và phản ứng thật, nhưng không phải là tất cả..."
Klein vừa nghe thám tử Henry giới thiệu những thông tin liên quan tới Daxter Guderian, vừa suy nghĩ xem nên dùng biện pháp nào để né tránh được nguy hiểm ở mức tối đa, hơn nữa lại không ảnh hưởng tới mục đích.
Dần dần hắn tìm được linh cảm từ những bộ phim cảnh sát và chiến tranh gián điệp mà hắn từng xem.
"Hừm... Có thể thử như vậy, nhưng bắt buộc phải diễn luyện trước..." Klein thầm gật đầu, rồi lại dồn toàn bộ sự chú ý vào những gì thám tử Henry đang nói.
"Khụ..." Henry hắng giọng: "Còn ủy thác về ống khói đỏ, chúng tôi vẫn đang tiến hành. Anh nên biết rằng những kiến trúc tương tự như vậy không hề ít ở thành phố Tingen này. Đương nhiên nếu anh có thể cung cấp manh mối khác thì chuyện sẽ đơn giản hơn hẳn."
Klein cười khàn khàn một tiếng: "Nếu tôi có manh mối khác thì đã không ủy thác các anh rồi."
Nói thực thì, điều tra và tìm kiếm lâu như vậy khiến hắn cảm thấy không tin tưởng lắm về kết quả của chuyện này, bởi rõ ràng kẻ giật dây sau màn đã nhận ra việc hắn xem bói, có đủ thời gian chuyển chỗ ẩn náu khác. Cho nên hắn chỉ mong là có thể tìm được manh mối quan trọng hơn ở nơi ở kia.
Mà cái giá 7 bảng... Chỉ nghĩ thôi đã xót rồi... Sau khi thám tử Henry nói xong, Klein cầm gậy, cáo từ đi về.
Tám giờ bốn mươi phút sáng thứ Bảy, trong phòng làm việc của bác sĩ ở bệnh viện tâm thần Greenhell.
Daxter Guderian đeo kính viền vàng, có khí chất xuất chúng cởi áo khoác, bỏ mũ xuống, rồi treo chúng lên trên giá treo đồ.
Anh ta vừa cầm lấy lon bạc chứa cà phê thì nghe tiếng gõ cửa cốc cốc.
"Mời vào." Daxter không để ý cho lắm.
Sau đó, anh ta thấy cửa phòng được mở ra, một chàng trai trẻ tuổi mặc áo gió màu đen dài qua đầu gối đi vào.
Vì là người lạ nên Daxter nghi hoặc hỏi: