Christina vẫn chưa chú ý tới ánh mắt mờ mịt của ngài thầy bói, cô ta nhìn Angelica đang ngồi ở quầy tiếp khách, hạ nhỏ giọng xuống: "Tôi nói là con của Lanlus."
Cô giơ tay chỉ vào cô gái trẻ tuổi kia, nói: "Đây là cháu gái tôi, Megos. Mẹ con bé là chị gái tôi. Tôi rất ân hận, cũng xin lỗi vì lúc trước lại coi Lanlus là thanh niên xuất chúng, lỗi lạc nên đã giới thiệu Megos làm vị hôn thê cho hắn, nhìn bọn chúng trở thành người yêu. Cha mẹ Megos cũng khá hài lòng với Lanlus, dự định khi hai đứa đính hôn sẽ dồn toàn bộ tiền tiết kiệm vào công ty sắt thép. May là trước khi đầu tư thì Lanlus bỏ trốn, khiến cho gia đình bọn họ không bị tổn thất thảm hại. Điều không may là chị gái và anh rể tôi bắt buộc phải giải thích nguyên nhân hủy bỏ lễ đính hôn với bạn bè họ hàng, phải phiền não vì đứa trẻ trong bụng Megos. Chúng tôi đều tín ngưỡng thần Hơi Nước và Máy Móc, không phải tín đồ của chúa tể Bão Táp, nên không cho rằng những kẻ yêu nhau phải giữ trinh tiết trước khi cưới. Chúng tôi không trách Megos, thậm chí còn thương con bé, nhưng sự tồn tại của đứa trẻ thật là một vấn đề đau đầu, mà nó lại còn có người cha như vậy nữa."
Đây không chỉ là lừa tiền mà còn lừa tình nữa... Klein nhìn cô gái Megos đang im lặng đứng bên cạnh, phát hiện cô ấy quả nhiên là người con gái đẹp.
Cô có vầng trán đẹp, mái tóc dài màu vàng kim và một đôi mắt to rất giống Christina, lúc này cô buồn bã im lặng, môi mím chặt.
Đúng là tên lừa đảo khiến người ta oán hận, vậy mà lại bỏ chạy thành công... Klein nguyền rủa Lanlus một câu, suy nghĩ đôi chút rồi nói:
"Nếu đã sinh ra thì tôi đúng là có cách dùng nó để bói tung tích của Lanlus, nhưng tiếc rằng phải chờ thêm mấy tháng nữa. Ừm, có lẽ điều này chính là biểu hiện của kết quả xem bói ban nãy, nhẫn nại, chờ đợi, không tham lam, sau đó đón nhận biến chuyển, thấy ánh mặt trời."
"Hẳn mấy tháng..." Christina lắc đầu, thì thào: "Không, lâu quá, cho dù có tìm được Lanlus thì cũng không lấy lại được tiền..."
Xong cô ta nghiêng đầu nhìn Megos, giọng trở nên trầm xuống: "Cháu có mang theo đồ tùy thân của Lanlus không?"
"Không ạ." Megos nhỏ nhẹ trả lời: "Nhẫn anh ấy tặng có được không?"
"Phải là đồ mà hắn ta mang theo khá lâu rồi." Klein lắc đầu phủ định.
Christina im lặng vài giây, rồi nhìn Megos:
"Cháu phải quyết định đi. Cô cho rằng để lại đứa trẻ này sẽ khiến cuộc đời sau này của cháu trở nên vất vả, đầy chông gai. Chẳng lẽ cháu định bảo nó rằng bố của nó là một tên tội phạm lừa đảo, đã lừa rất nhiều người, kể cả mẹ của nó à? Đã đến lúc tới phòng khám, tới bệnh viện rồi, mà còn có thể giúp chúng ta tìm được Lanlus, lấy được thứ đã mất."