Khuôn mặt rối gỗ bị thuốc màu vàng đỏ bôi thành hình dáng tên hề, khóe miệng hai bên nhếch cao tạo ra nụ cười trông rất buồn cười.
Khi nó há miệng để lộ khoang miệng sâu và đen bên trong, Klein vốn ở phía đối diện nó bỗng tóc gáy dựng đứng lên, sợ hãi mãnh liệt trước nay chưa từng có bỗng ùa lên trong lòng. Trước mắt hắn là một màu xám xịt, hệt như quan sát thế giới qua một tầng thủy tinh màu trà dày vậy.
Suy nghĩ của Klein nhanh chóng chậm lại, theo bản năng hắn định cầu cứu, nhưng cổ họng như bị một sợi dây thừng quấn chặt, không phát ra được âm thanh nào. Từ kia chỉ có thể dừng lại trong cổ họng.
Cùng lúc đó, Dunn nhận ra động tác gập tay của hắn đột nhiên khựng lại, bèn đẩy hắn một cái thật mạnh.
Tấm thủy tinh màu trà trước mắt Klein tức thì vỡ vụn, từ "Giúp" cũng vọt ra khỏi cuống họng, vang lên trong buồng xe ngựa với vẻ kinh hoảng chói tai.
"Nó mạnh hơn rồi." Klein trần thuật với ngữ khí khẳng định.
Ở cùng vật phong ấn kỳ dị như "2 - 049" này, nếu sơ ý cái là sẽ rơi vào nguy hiểm đáng sợ ngay. Không, đây hoàn toàn không thể phòng bị, chỉ có thể dựa vào biện pháp khác để tránh né!
"Đó là điều bình thường." Al Harson gật đầu, nói với vẻ bình thản.
Lolotta thì khẽ cười một tiếng: "Hình như nó thích anh? Yên tâm, nó là thứ tương đối không quá nguy hiểm trong các vật phong ấn cấp 2."
Trong tiếng nói đầy vẻ lười biếng, con rối với các khớp gỗ rõ rệt hệt như tương ứng với con người đứng lên, lung la lung lay đi về phía bên trái. Động tác của nó rất là cứng nhắc, hệt như một cỗ máy hơi nước đã rỉ sắt nhiều năm mà còn quên thêm dầu bôi trơn.
Điệu nhảy robot... Klein bỗng nghĩ tới mấy từ này, có suy đoán mới về nguyên nhân "2 - 049" tạo ra nguy hiểm: Nó sẽ đồng hóa sinh vật mà nó khống chế? Nếu vừa rồi mình mà không được người ta đánh thức đúng lúc, như vậy sẽ thành một con rối có hình thể người thường, kiểu búp bê Barbie phiên bản người thật?
Trong lúc Klein mải suy nghĩ, Al Harson được Dunn đánh thức, vừa gập duỗi tay vừa chỉ vào hướng mà rối gỗ bước đi, rồi nói với Leonard lái xe: "Đi hướng đó!"
Leonard không cách nào khiến xe ngựa đi xuyên qua tòa nhà được, đành phải vòng nửa vòng. Trong quá trình này, "2 - 049" không ngừng điều chỉnh hướng đi, kiên trì đảm nhiệm "kim chỉ gia tộc Antigenous".
Thấy cảnh đó, Klein không ngừng "hoạt động" cánh tay, lại muốn cười trong sự căng thẳng này: Nghe nói "2 - 049" được gia tộc Antigenous chế tạo ra... Vậy nó đây là đang thể hiện sự trung thành hay điển hình của việc hại cả chủ?
Kế tiếp, trong tiếng nhắc nhở liên tục của Al Harson, Leonard điều khiển xe ngựa đi qua đường phố, chạy thẳng theo một phương hướng.