Klein đổ cà phê, trở lại kho vũ khí rồi bê một chồng tài liệu lịch sử mà lão Neil đã soạn ra với các bản nháp ban nãy, men theo bức tường gắn đèn khí gas rẽ về phía cầu thang lên công ty Bảo an Gai Đen.
Cộp, cộp, cộp, tiếng bước chân vang khắp lòng đất kín và trống trải.
Klein đi lên cầu thang xoắn ốc, đẩy cửa phòng ra, phân biệt qua rồi đi thẳng tới buồng làm việc thứ hai phía đối diện.
Qua hai ngày làm quen, hắn đã biết rõ bố cục của công ty Bảo an Gai Đen: Vào cửa là đại sảnh tiếp đón rộng rãi, có một bộ sô pha và một bàn, đi qua vách ngăn là khu vực bên trong. Ba gian phòng ở bên trái hành lang theo thứ tự là phòng kế toán của phu nhân Olean, phòng nghỉ có mấy chiếc giường trông giống ghế sô pha, và nơi có cầu thang đi thông xuống lòng đất.
Ba gian phòng bên phải thì là văn phòng của đội trưởng Dunn Smith, văn phòng cho nhân viên văn chức với máy đánh chữ, phòng giải trí của thành viên chính thức tiểu đội Kẻ Gác Đêm.
Lúc trước Klein có thấy Leonard Mitchell chơi bài với hai đội viên khác trong phòng giải trí, hắn đoán đó là trò Đấu Địa Chủ. Đương nhiên Russel đại đế đã đặt cho nó cái tên khác, gọi là "Đấu Tà Ác", chỉ là cách chơi không khác những gì Klein biết.
Bratt trực đêm xong sẽ được phúc lợi ngủ bù một ngày, Roxanne thì ở chỗ quầy tiếp đón, Cesare Francis phụ trách mua và nhận vật tư kiêm lái xe ngựa vẫn ra ngoài như trước. Khi Klein đẩy phòng làm việc của nhân viên văn chức ra thì ba chiếc bàn trong này trống không, máy đánh chữ được đặt riêng một chỗ.
“Máy đánh chữ mẫu số 1346 của công ty Axon...”
Klein từng thấy thứ tương tự như vậy ở văn phòng của thầy giáo và nhà Welch, hắn thì thầm một tiếng, chỉ mang máng cảm thấy hệ thống điều khiển phức tạp kia ngập tràn vẻ đẹp của máy móc.
Hắn đi tới bàn làm việc có máy đánh chữ, ngồi xuống, thử đánh chữ ở trong đầu trước.
Ban đầu hắn ghép vần theo bản năng, đợi tới khi quen rồi mới "tiêu hoá" được mảnh vỡ ký ức của nguyên chủ, không còn mắc lỗi.
Cạch, cạch, cạch!
Tiếng gõ chữ theo tiết tấu như ca khúc tới từ kim loại, nhạc khúc cứng rắn tới từ công nghiệp. Trong giai điệu ấy, Klein nhanh chóng thảo sẵn đơn xin kinh phí. Nhưng hắn không vội vã đi tìm Dunn Smith ngay, mà thu tâm tình lại, nghiêm túc đọc tài liệu lịch sử mà Neil cung cấp, vừa là học cũng vừa là ôn tập.
Tới gần giữa trưa, hắn vặn cổ, dọn dẹp tài liệu, lấy bản nháp "Khoá học Thần bí học" và hồi tưởng những nội dung được học lúc sáng.
Mãi tới lúc này hắn mới cầm "đơn xin" lên rồi đi tới văn phòng bên cạnh, giơ tay gõ cửa phòng.
Dunn đang chờ bữa trưa, sau khi đọc đơn của Klein xong thì khoé miệng khẽ nhếch lên:
“Neil dạy cậu à?”
“Vâng.” Klein không chút do dự bán đứng lão Neil.