Nghe Klein hỏi vậy, cô gái xinh đẹp có mái tóc búi màu nâu nhạt không hề tỏ ra không kiên nhẫn, mà vẫn lịch sự mỉm cười trả lời:
“Hội viên của chúng tôi có thể tự do xem bói cho người ta trong câu lạc bộ, cũng có thể tự định giá cho mình. Chúng tôi chỉ thu phí với tỉ lệ rất thấp. Nếu anh muốn xem bói, có thể nhìn sách ảnh này, bên trên có danh sách hội viên sẵn lòng xem bói cho người khác và giá cả như nào. Chẳng qua hôm nay là chiều thứ Hai, phần lớn hội viên của chúng tôi đều đi làm, đều bận rộn, nên chỉ có chưa tới năm vị tới đây...”
Cô ta vừa nói vừa mời Klein tới ngồi ở chiếc ghế sô pha gần cửa sổ trong sảnh tiếp đãi, sau đó mở cuốn sách ra cho đối phương xem, chỉ vào hội viên hiện đang có mặt ở câu lạc bộ:
“Hanas Fansent, người xem bói nổi tiếng Tingen, là bậc thầy thường trú ở câu lạc bộ, am hiểu đủ loại phương thức bói toán, phí xem bói một lần là 4 Saule.”
Đắt quá... Từng này đủ để cho mình, Benson và Melissa có hai bữa tối phong phú rồi... Klein thầm líu lưỡi, không nói gì.
Cô gái tóc nâu nhạt thấy thế thì tiếp tục lật sang trang khác, giới thiệu lần lượt:
“... Vị cuối cùng, ngài Glacis, là hội viên vừa gia nhập câu lạc bộ năm nay, biết bói bài Tarot, mỗi lần thu phí 2 penny. Thưa anh, anh muốn chọn vị nào?”
Klein không hề khách khí đáp:
“Ngài Glacis.”
“...” Cô gái xinh đẹp phụ trách việc tiếp đón im lặng hai giây, sau đó nói: “Thưa anh, tôi phải nhắc anh trước rằng ngài Glacis chỉ được coi là người mới học thôi.”
“Biết rồi, tôi sẽ tự chịu trách nhiệm với quyết định của mình.” Klein mỉm cười gật đầu.
“... Vậy mời anh đi theo tôi.” Cô gái xinh đẹp đứng dậy, dẫn Klein đi tới cánh cửa bên cạnh sảnh tiếp đãi.
Nơi này có một hành lang không quá dài, cuối hành lang là một phòng hội nghị đang mở toang cửa, bên trong ngập tràn ánh sáng, có bàn có ghế, có bày các thứ như báo chí, tạp chí, bộ bài... Mùi cà phê nhàn nhạt bay ra.
Khi đi tới cách phòng hội nghị hai căn phòng, cô gái xinh đẹp ra hiệu cho Klein dừng lại, còn mình thì tăng tốc đi tới cuối, nhỏ nhẹ gọi một tiếng:
“Glacis, có người tìm anh xem bói này.”
“Tôi hở?” Một giọng nói đầy kinh ngạc và nghi ngờ vang lên, kèm theo là tiếng ghế dựa bị dịch chuyển.
“Vâng, anh muốn sử dụng phòng bói toán nào?” Cô gái xinh đẹp trả lời đầy bình tĩnh, không mang theo cảm xúc gì.
“Phòng Thuỷ Tinh Vàng. Tôi thích thuỷ tinh vàng.” Glacis xuất hiện ở cửa phòng hội nghị, tò mò nhìn Klein đang đứng chờ cách đó không xa.
Anh ta là một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, da hơi đen, mắt xanh thẫm, tóc vàng nhạt và mềm mại, mặc áo sơ mi trắng với gile màu đen, treo một cặp kính trước ngực, khí chất không tệ.