Audrey vừa nhớ lại những lời mà cha và anh trai nói khi thảo luận tình hình vừa tự phát triển suy nghĩ riêng mà nói:
“Bọn họ cho rằng hiện giờ kết cấu của chính phủ đã quá rối loạn. Cứ lần nào tuyển cử xong mà chỉ cần thay đổi đảng phái là sẽ đổi người từ trên xuống dưới, làm cho sự tình càng thêm be bét, hiệu suất cực kỳ thấp. Điều này không chỉ khiến chiến tranh thất bại mà còn rất bất tiện cho dân chúng.”
Klein biết rất rõ, vì không có đối tượng để tham chiếu nên lúc này vương quốc Ruen còn chưa tạo ra chế độ sát hạch nhân viên chính phủ. Hình thức chính đảng chấp chính vẫn nằm ở giai đoạn sơ khai, cho nên sau khi thắng cử thì thường sẽ thưởng không ít vị trí sự vụ cho các thành viên và người ủng hộ.
Hừm, Russel đại đế lại không phát minh ra chế độ này cho Entis, quả thực không phù hợp với tính cách của ông ta... Chẳng lẽ sau này ông ta chuyển trọng tâm sang nơi khác?
Nghe đến đó, "Người Treo Ngược" Arges khẽ cười, nói xen một câu:
“Bọn họ cho rằng? Đám người này đúng là trì trệ ngu độn, có khi bị muỗi đen đốt rồi phải một năm sau bọn họ mới thấy ngứa.”
Muỗi đen là một loại sinh vật ở phía nam vương quốc Ruen, có độc khá mạnh, nổi tiếng là khiến người ta hận không thể cào rách da mình.
Audrey giơ tay che miệng, mặc kệ lời trào phúng vừa rồi của "Người Treo Ngược", tung ra tin chính:
“Tiếc là tạm thời bọn họ chưa tìm được cách nào hay để thay thế cái chế độ này.”
Klein lẳng lặng nghe, cảm thấy đề tài đã chuyển tới lĩnh vực mình am hiểu nên hắn mỉm cười, nói:
“Đây là một vấn đề đơn giản.”
Đế quốc ăn tham và những nước thối nát học tập đế quốc ăn tham đều có được kinh nghiệm tiên tiến vô cùng thành công.
“Đơn giản?” Audrey kinh ngạc hỏi lại. Tuy rằng chương trình học của cô ta không bao gồm chính trị, nhưng thường xuyên ngồi nghe cha và anh trai thảo luận nên cô ta có vốn hiểu biết khá đủ về những phương diện tương tự.
“Thi, giống như thì vào đại học ấy, tiến hành một cuộc thi cho tất cả dân chúng, có thể chia làm hai hoặc ba đợt, dùng phương thức khách quan nhất sàng lọc ra tinh anh.”
“Nhưng mà...” Audrey lờ mờ biết điều này sẽ mang tới những sự phản đối như thế nào.
Chẳng qua cô ta chưa kịp chỉnh lý ngôn ngữ thì Klein nói tiếp:
“Sau đó đưa những tinh anh này vào các vị trí sự vụ của nội các, chính quyền quận, thành phố và các trấn khác, ừm, cũng chính là đưa thẳng vào vị trí việc làm, chẳng hạn như thư ký cấp cao của nội các. Những yêu cầu khác nhau dành cho các vị trí khác nhau, có thể tiến hành thi riêng đợt thi thứ hai hoặc thứ ba, thi khác nhau đi. Chuyện chuyên môn thì phải dành cho người có chuyên môn làm. Còn những vị trí mang tính chất quản lý như đại thần, quận trưởng và thị trưởng thì để lại cho đảng phái đã thắng trong tuyển cử. Đây là miếng bánh mà bọn họ nên được chia.”