Trong một tầng hầm không có cửa sổ, Arges Wilson với đường nét thô mà sâu sắc ngồi bên cạnh một chiếc bàn dài với đủ thứ dụng cụ và quyển trục da dê chất đống bên trên. Trước người hắn là một cây nến đã cháy hơn nửa toả ra ánh lửa lờ mờ và ảm đạm, chiếu lên những cái bóng lập loè của đồ vật và chiếc bàn dài xung quanh.
Tóc Arges rối như hải tảo, màu xanh đậm ngả đen. Anh ta mặc một chiếc áo choàng có thêu hình tia chớp, hai tay đan vào nhau, hai ngón cái đối diện nhau lệch sang phía một chai chất lỏng đen sì ở bên trái ngọn nến.
Ù! Ù! Ù!
Rào rào! Rào rào!
Từ trong chai được nắp kín đó, lúc thì vang lên tiếng gió lớn gào thét, khi thì truyền ra tiếng biển rộng rì rào. Mà nơi trống bên trên chất lỏng đen sì trong bình thì đầy sương mù mấp máy, hệt như mọc ra mắt và miệng.
Arges nghiêng đầu liếc đồng hồ treo trên tường, thấy kim đồng hồ đang chỉ vào ba giờ.
Anh day huyệt thái dương, đôi mắt bỗng tối sầm lại, các dụng cụ trong bàn cũng trồi lên một thứ ánh sáng kỳ lạ. Cùng lúc đó Arges phát hiện ánh sáng đỏ sẫm bỗng dưng xuất hiện, ùa tới như thuỷ triều bao phủ toàn thân mình!
Trong biệt thự xa hoa của nhà Hall ở khu Hoàng Hậu, Backlund, Audrey tạm biệt thầy dạy nhảy rồi khoá trái cửa phòng lại, ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm.
Ngoài cửa sổ, ánh mặt trời sáng chói chiếu lên những bông hoa đẹp đẽ đang đua nhau nở. Trên bàn, một cuốn sổ ghi chép trống làm từ giấy da dê tinh xảo màu nâu nhạt đang được mở sẵn. Bên phải nó là một chiếc bút máy có gắn đá quý màu đỏ lên thân bút, loé lên màu vàng óng ánh.
Audrey thử xem khi mình rời khỏi "tụ hội" thì sẽ dùng thời gian nhanh nhất chộp lấy chiếc bút để ghi phương pháp điều chế lại.
“Thật là chờ mong...”
Cô nàng hít vào một hơi thật sâu, kìm nén cái cảm giác kích động lại, mân môi nhìn về chiếc gương. Nhưng cô không thấy hình ảnh mình phản chiếu trên gương, mà chỉ thấy thứ ánh sáng đỏ sậm mà hư ảo từ bốn phía và từ trong cơ thể bùng phát ra cùng lúc!
Trong một toà thần điện như chỗ ở của vua người khổng lồ trên màn sương mù xám, đỏ rực bùng lên hai bên chiếc bàn dài đồng thau, phun lên như suối rồi lả tả rơi xuống, "điêu khắc" ra hai bóng người mơ hồ. Vị trí của bọn họ không khác gì so với lần trước.
Audrey có mái tóc vàng mềm mại và vóc người cao gầy nhìn lên vị trí chủ nhân theo bản năng, chỉ thấy một bóng người được bao phủ trong sương xám dày đặc đang dựa người ra sau, một tay đặt lên trên mép bàn, tay kia thì nắm lại, khẽ vuốt cằm.
“Chào buổi chiều, ngài Kẻ Khờ!” Audrey nhanh nhẹn hô lên. Sau đó cô nàng quay đầu nhìn về phía đối diện, cũng lên tiếng chào hỏi: “Chào buổi chiều, Người Treo Ngược!”