Neil vừa nói xong, đôi mắt hư ảo trong bóng tối sau lưng ông ta nhanh chóng biến mất. Cho dù là Klein ở trạng thái "linh thị" cũng không cách nào phát hiện dấu vết từng tồn tại của nó.
"Đây là biểu tượng của một nghi thức ma pháp.” Neil cười ha ha, giải thích.
Thần kỳ ghê... Linh thị chính là mắt Âm Dương phiên bản tăng cường à? Klein hệt như một đứa trẻ có món đồ chơi mới mà hăng hái dời tầm mắt quan sát từng góc trong phòng, muốn xem phòng luyện kim hiện tại với phòng luyện kim lúc trước có gì khác nhau.
Bóng tối phác hoạ hình dáng của đồ vật, bàn dài, ống nghiệm, cân tiểu ly, cốc, tủ bát vẫn không khác gì lúc trước khi Klein mở "linh thị", không hề phát ra ánh sáng gì. Vật thể không có sinh mệnh thì không có linh tính? Klein thầm nghĩ, quét mắt qua chiếc rương nhỏ làm bằng bạc ở trên bàn.
Bỗng nhiên hắn thấy bên trong có ánh sáng hiện ra, khi thì xanh thẳm như bầu trời, lúc thì rực rỡ như ngôi sao, lúc lại đỏ sậm như lửa đang cháy!
“Vật liệu từ giống loài siêu phàm vẫn còn loại sinh mệnh nào đó, ừm, hoạt tính? Cho dù chủ cũ đã chết?” Klein châm chước ngôn từ tò mò hỏi Neil.
“Chính xác mà nói thì linh tính của chúng còn sót lại, đây là một trong những điểm quan trọng để phối chế ma dược thành công, cũng là một trong những căn nguyên khiến người phi phàm mất khống chế. Chắc là Dunn nói với cậu rồi.” Neil thản nhiên giải thích. Không biết nghĩ tới gì mà ông ta bỗng dưng cười một tiếng: “Tôi nhớ trong phương pháp phối chế của "Người Nhặt Xác" có ếch xanh đốm đen trưởng thành phơi khô, muốn sử dụng phần ma dược này cần dũng khí rất lớn.”
Klein tưởng tượng mà thấy hơi buồn nôn. Hắn không phụ hoạ Neil mà đưa mắt nhìn sang phía bóng tối nơi không đủ ánh sáng chiếu tới, nhưng trái với chờ mong của hắn, nơi đó không hề có những vật như linh thể gần như vô hình và quỷ hồn.
“Không phải nói là thế giới của linh ở mọi nơi sao?” Hắn nghi hoặc bèn hỏi.
Neil hà một tiếng:
“Ê nhóc, lặp lại theo tôi một lần này: Nơi này là tổng bộ của tiểu đội Kẻ Gác Đêm, là lòng đất bên dưới giáo hội Nữ Thần Đêm Tối, có không ít người phi phàm! Cậu cảm thấy chúng tôi sẽ cho linh và hồn lượn lờ ở đây à? Hơn nữa thế giới của linh và linh là hai khái niệm khác nhau.”
Klein tức thì cảm thấy xấu hổ, hắn quay đầu giả vờ nhìn ánh sáng đèn khí gas ở cửa ngầm:
“Tôi biết rồi.”
Lúc nói, ấn đường của hắn bỗng co rúm lại như bị co quắp, không thể kiểm soát.
Chuyện gì vậy? Klein định xoay người hỏi thì đột nhiên thấy một bóng dáng gần như trong suốt lẳng lặng đứng ở bên rìa ánh sáng màu vàng, ở gần cửa ngầm. Nó hiện ra hình người, màu của khí tràng tan làm một thể với bóng tối đầy hoàn mỹ, khó có thể nhận ra.
A!
Ấn đường của Klein co lại đầy đau đớn, tầm mắt cũng hỗn loạn theo. Hắn lại tập trung sức chú ý mà nhìn thì làm gì còn có bóng dáng "vô hình" nào nữa!