Klein cố khiến bản thân không biểu hiện dị thường, hắn ôm cái tâm tư tò mò hàng thật giá thật mà hỏi:
“‘Thầy Bói’ có năng lực gì?”
“Câu này cậu hỏi chưa chính xác rồi. Hẳn phải là sử dụng ma dược ‘Thầy Bói’ sẽ đạt được năng lực gì?”
Dunn Smith lắc đầu cười, cả khuôn mặt và đôi mắt xám đều ẩn trong bóng tối, quay lưng lại với mặt trăng đỏ:
“Thuật chiêm tinh, bói toán thẻ bài, linh bãi, linh thị cùng vô số thứ tương tự như vậy. Đương nhiên không phải là cậu sử dụng ma dược rồi là lập tức hiểu và nắm giữ được chúng. Ma dược chỉ cho cậu tư cách và năng lực học những thứ đó mà thôi. Bởi vì thiếu phương pháp đối địch trực tiếp, à, cậu có thể tưởng tượng rằng nghi thức ma pháp phải chuẩn bị rất nhiều, cho nên không phù hợp với việc gặp phải chiến đấu, cho nên về tri thức thần bí học thì ‘Thầy Bói’ càng bác học và chuyên nghiệp hơn cả ‘Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn’.”
Nghe thì cũng rất phù hợp với nhu cầu của mình... Chỉ là thiếu phương pháp đối địch làm cho người ta khá do dự... Hơn nữa có lẽ giáo hội Nữ Thần Đêm Tối không có các "danh sách" kế tiếp... "Thánh đường" hẳn là chỉ giáo đường Ninh Tĩnh, tổng bộ của giáo hội... Cách thức đối địch của danh sách thấp có lẽ chưa chắc so bì được với súng ống... Klein im lặng, cân nhắc trong đầu, khi thì "Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn", khi thì "Thầy Bói". Còn về phần "Người Nhặt Xác", hắn hoàn toàn không quan tâm.
Thấy thế, Dunn Smith cười nói:
“Đừng vội lựa chọn, sáng thứ Hai nói đáp án cho tôi là được. Mặc kệ cậu muốn lựa chọn cái nào, hoặc quyết định từ bỏ, nội bộ Kẻ Gác Đêm chúng tôi sẽ không có cái gọi là ngoài mức quy định. Cứ bình tĩnh lại, tự hỏi tâm linh của mình ấy.”
Nói xong, anh ta bỏ mũ xuống, khe khẽ cúi đầu, rồi chầm chậm lướt qua Klein đi tới cầu thang.”
Klein không nói gì, không đưa đáp án luôn mà im lặng chào rồi im lặng nhìn theo.
Tuy rằng lúc trước hắn luôn luôn muốn được trở thành người phi phàm, nhưng khi cơ hội đặt ra trước mặt thì lại do dự không thôi: Sự khuyết thiếu của "danh sách" sau, đủ loại mất khống chế của "người phi phàm", độ tin cậy của nhật ký Russel đại đế và những tiếng thì thầm hư ảo khiến người ta điên cuồng khiến người ta sa đoạ cùng tạo nên đầm lầy cản trở người ta tiến bước.
Hắn hít vào một hơi thật sâu, lại từ từ thở ra.
“Chả khác nào việc điền vào phiếu nguyện vọng đại học của một tên học sinh học hành chẳng giỏi cũng chẳng dốt...” Klein tự giễu mình một câu, tập trung tinh thần đang lạc trôi đi tận đâu, khẽ mở cửa về phòng, nằm lên giường.
Hắn nằm đó, lẳng lặng mở to mắt nhìn phần đáy của chiếc giường bên trên đang nhiễm ánh đỏ rực.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng kẻ say xỉn lảo đảo ngang qua. Xa xa có tiếng xe ngựa chạy lộc cộc trên con phố trống trải. Tất cả những tạp âm ấy không phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm mà khiến nó càng thêm sâu thẳm, càng thêm thâm trầm.
Klein lắng cảm xúc của mình xuống, nhớ tới đủ mọi chuyện xưa cũ ở Trái Đất. Nào là người cha thích rèn luyện thân thể, cứ nói chuyện là nói rất to; nhớ tới người mẹ bị bệnh mãn tính nhưng lại hay chạy đôn chạy đáo vì mình, tới đám bè bạn chơi với nhau từ thuở bé, từ cùng nhau đá banh đánh cầu tới chiến game hay mạt chược, lại nhớ tới cô nàng mà mình tỏ tình thất bại nay không còn nhớ rõ mặt mũi như nào... Những nỗi nhớ ấy như dòng nước sông yên ả, không mấy gợn sóng, không tổn thương sâu sắc, lại lặng lẽ che phủ tâm linh.