Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Trái tim Klein bắt đầu đập nhanh dữ dội, nó co lại rồi đập mạnh lên, khiến cho thân thể cũng khẽ run rẩy theo.
Trong tích tắc, hắn gần như quên mất mình phải làm gì, nên làm gì. Mãi đến khi kẻ lẩn vào kia chợt dừng lại, nghiêng tai như nghe được tiếng động nào đó.
"Máu" dồn xuống từ não bộ, Klein khôi phục năng lực suy xét, bèn sờ tay xuống dưới gối, cầm lấy báng súng bằng gỗ của khẩu súng lục kia.
Cảm giác cứng và trơn truyền đến khiến hắn nhanh chóng ổn định cảm xúc, hắn chậm rãi rút súng lục ra mà không phát ra tiếng, nhắm thẳng đầu kẻ lẻn vào.
Nói thực là hắn không nắm chắc mình có bắn trúng đối phương không. Tuy rằng lúc trước đã bắn trúng bia khá ổn, nhưng bia ngắm cố định khác hẳn con người, hắn còn chưa tự đại tới mức coi hai thứ đó như nhau. Chẳng qua hắn nhớ mang máng một câu ở đời trước có ý đại khái là uy lực lớn nhất của đạn hạt nhân chỉ tồn tại trước khi nó được bắn ra.
Ở trong tình cảnh hiện giờ, đạo lý là tương tự, uy hiếp lớn nhất chính là trước khi bắn!
Không động tới cò súng, không mù quáng cướp cò, đối phương sẽ không xác định mình là tay gà mờ có khả năng cao bắn không trúng. Hắn ta sẽ lo lắng, hắn ta sẽ sợ hãi, hắn ta sẽ phải cân nhắc, thế nên khiến cho bản thân bị gò bó đi!
Trong khoảnh khắc, từng ý nghĩ hiện lên làm cho Klein lập tức quyết định. Hắn không phải loại người càng nguy cấp thì càng trấn định, mà là hắn đã dự đoán cảnh gặp phải kẻ theo dõi, dự đoán tới việc sẽ đe doạ là chính chứ không tấn công từ trước đó rồi.
Đất nước ăn tham có một câu thành ngữ thế này, lo trước khỏi hoạ!
Ngay khi Klein nhắm họng súng vào kẻ lẻn vào, người đàn ông gầy yếu kia bỗng khựng người lại, dường như cảm ứng được thứ gì đó. Ngay sau đó, hắn ta nghe được một giọng nói mang theo tiếng cười khẽ:
“Này anh bạn, chào buổi tối nhé.”
Người đàn ông gầy gò lặng lẽ nắm chặt tay, thân thể căng thẳng. Klein ngồi ở tầng dưới của giường, giơ súng nhắm vào đầu hắn ta, cố gắng tỏ ra nhàn nhã và tự nhiên mà nói:
“Mời anh giơ hai tay lên, quay người lại, cố gắng làm chậm chậm thôi. Nói thẳng ra thì tôi là kẻ nhát gan, cũng dễ khẩn trương lắm, nếu anh mà làm nhanh quá sẽ khiến tôi sợ, không dám cam đoan liệu có bị cướp cò hay không. Đúng rồi, chính là như vậy đó!”
Người đàn ông gầy yếu giơ hai tay ngang đầu, quay người qua từng chút một. Thứ đập vào mắt Klein đầu tiên là bộ đồ bó sát màu đen với hàng cúc chỉnh tề, sau đó mới là đôi lông mày màu nâu nhạt rậm và sắc.
Klein không thấy sự sợ hãi trong đôi mắt xanh thẳm của hắn ta, mà trái lại hắn còn cảm thấy như đang bị một con thú dữ nhìn chòng chọc, dường như mình mà bất cẩn cái là sẽ bị đối phương nhào tới cắn xé thành mảnh nhỏ.