Lên cầu thang, trở lại sảnh tiếp khách, Klein vừa định chào tạm biệt Roxanne thì nghe cô gái tóc xù này nhẹ nhàng nói:
“Đội trưởng bảo anh là thứ Hai hãy tới, cứ xử lý việc nhà trước đã.”
“... Vâng.” Klein không ngờ vị quản lý của tiểu đội Kẻ Gác Đêm này lại tốt như vậy, bỗng thấy cảm kích.
Ban đầu hắn định ngày mai dậy sớm, tranh thủ buổi sáng ra ngoài làm công việc "đi dạo" này mà tới đại học Tingen một chuyến, tìm vị giáo viên phụ trách phỏng vấn để báo cáo chuyện mình sẽ không tới tham gia phỏng vấn nữa. Dù sao nguyên chủ nhận thư đề cử của giáo sư mới đến phỏng vấn, nên cho dù thế nào thì cũng phải báo một tiếng, đó là lễ phép cơ bản. Cho dù không nghĩ cho bản thân thì cũng phải tôn trọng sự trợ giúp của giáo sư.
Mà trong lúc điện thoại thì không có, điện báo thì thu phí theo từng chữ một, gửi thư thì không kịp, đi xe ngựa tới thẳng nơi đó là biện pháp kinh tế nhất và thích hợp nhất.
Hiện tại có phê chuẩn đặc biệt từ đội trưởng, Klein không cần phải vất vả như thế nữa. Hắn có thể ngủ một giấc thật đủ rồi hãng dậy, sau đó nhàn nhã mà làm.
Klein đang định ngả mũ tạm biệt thì bỗng nhớ tới một chuyện, hắn nhìn xung quanh, hạ giọng thật nhỏ, hỏi:
“Roxanne, cô có biết khởi đầu của danh sách hoàn chỉnh mà giáo hội nắm giữ là gì không?”
Đây là chuyện mà ban nãy hắn quên không hỏi Neil.
Roxanne mở tròn mắt, ngạc nhiên nhìn Klein:
“Anh định trở thành người phi phàm à?”
Mình biểu hiện rõ như vậy sao? Klein gãi gãi khoé miệng, lúng túng trả lời:
“Biết thế giới quả thực có sức mạnh siêu phàm và thần bí rồi, khó tránh khỏi việc hướng tới.”
“Nữ thần của tôi ơi, anh có biết đó nguy hiểm cỡ nào không? Đội trưởng chưa nói cho anh à? Kẻ địch của người phi phàm không chỉ là tín đồ tà giáo, phù thuỷ đen, còn cả bản thân mình nữa! Gần như hàng năm đều có người mất khống chế, có người hy sinh! Anh không nghĩ tới cảm nhận của người nhà mình à?”
Roxanne khua tay để nhấn mạnh hơn, phản ứng có vẻ quá khích:
“Klein, tôi cho rằng thành thật làm một nhân viên văn chức là lựa chọn tốt hơn, gần như không có nguy hiểm gì, tiền lương tăng hàng năm. Chờ anh làm vài năm rồi, có vốn tiết kiệm riêng là có thể thuê một căn nhà riêng cho mình ở khu phía bắc hoặc gần ngoại ô, cưới được một cô gái xinh đẹp giàu có tạo nên một gia đình hạnh phúc, sinh ra những thiên sứ nhỏ bé đáng yêu, tinh nghịch...”
“Roxanne, dừng, dừng lại đã!” Klein thấy cô gái tóc vàng càng nói càng lạc đề, toát mồ hôi hột vội ngăn lại: “Tạm thời tôi chỉ muốn, muốn, ừm, hiểu biết những kiến thức thường thức thôi.”