Thuận Phong quán là tửu lâu lớn khá nổi tiếng ở phủ thành Vân Sơn, nói tới món ngon đặc sắc Vân Sơn phủ, người ta trước tiên sẽ nhắc tới ngỗng hầm tương, mà nói tới ngỗng hầm tương, người ta trước tiên nghĩ tới lại thường là Thuận Phong quán, ngỗng hầm tương của Thuận Phong quán chính hiệu, sắc hương vị vẹn toàn, nếu tới Vân Sơn phủ mà không nếm thử ngỗng quay Thuận Phong quán, quả thật là chuyện đáng tiếc.
Sở Hoan tới Thuận Phong quán vào đúng giờ ngọ, hắn không tiện tới sớm, tránh Vệ Thiên Thanh chưa tới, bản thân còn phải ngồi đó chờ đợi ngớ ngẩn, mà nếu tới muộn, lại càng thất lễ hơn.
Thuận Phong quán ở phủ thành Vân Sơn khá nổi tiếng, nên tìm tới đây cũng chẳng khó khăn gì.
Hắn vừa xuống ngựa, đã có một người từ trong tửu lâu đón ra, chính là Phan Phụ đã gặp hôm qua, cười tủm tỉm nói: "Sở huynh đệ tính đúng giờ giấc thật đấy. Vệ đại nhân đang ở trên lầu chờ!" dặn tiểu nhị trong tiệm dắt ngựa ô của Sở Hoan xuống, dẫn Sở Hoan lên tầng ba.
Thuận Phong quán này có tổng cộng ba tầng, trang hoàng hết sức tao nhã, thực khách đông đảo, náo nhiệt phi thường, riêng tầng ba lại tỏ ra hết sức thanh tịnh, Phan Phụ lên lầu, liền lớn tiếng nói: "Đại nhân, Sở huynh đệ tới rồi!"
Sở Hoan lên lầu, liền thấy trên tầng ba cạnh cửa sổ có một chiếc bàn đang ngồi hai người, một trong số đó chính là Vệ Thiên Thanh, Phan Phụ vừa lên tiếng, Vệ Thiên Thanh đã đứng dậy đón lên, cười ha hả: "Sở huynh đệ, nếu không phải vi huynh đưa thiệp mời huynh, huynh có phải định không gặp vị đại ca này nữa không!" trông tâm trạng hết sức tốt.
Sở Hoan chắp tay cười: "Vệ đại ca cũng biết, tiểu đệ vừa tới phủ thành, còn chưa kịp tới bái kiến, huynh đừng trách."
Vệ Thiên Thanh vỗ vỗ vai Sở Hoan, tỏ ra hết sức thân mật, lúc này người kia cũng bước tới, cười hỏi: "Đây chính là Sở Hoan mà thống chế đại nhân thường nhắc tới sao?"
Sở Hoan nhìn người đó thân hình không cao, gương mặt tròn trịa mập mạp, có phần ngăm đen, lông mày cực rậm, miệng cũng to, hai tai so với người thường dường như cũng to hơn chút, tựa như một pho tượng Di Lặc Phật, vừa cười lên, mắt híp thành một đường, nhìn qua hết sức hiền hòa.
Vệ Thiên Thanh đã nói: "Sở huynh đệ, đây là Kiều Ân, hiện đang giữ chức lang tướng trong cấm vệ quân… vị này huynh hôm qua đã gặp rồi, cũng là lang tướng cấm vệ quân!"
Sở Hoan chắp tay với Kiều Ân tựa như Di Lặc Phật đó: "Kiều lang tướng, tại hạ Sở Hoan, sau này còn xin nhiều chiếu cố!"
Kiều Ân cười khà: "Sở huynh đệ, thống chế đại nhân thường xuyên nhắc tới huynh, ta vẫn luôn muốn xem thử người khiến thống chế đại nhân khen ngợi như vậy rốt cuộc trông ra sao, huynh có lẽ không biết thống chế đại nhân rất ít khi khen ngợi người khác, hôm nay gặp mặt, quả thật thỏa nguyện ước bấy lâu!"