Sở Hoan nghe Lâm Lang nói vậy, đang định hỏi là chủ ý gì, đúng lúc này, thấy Tô bá rảo bước tới, tới ngoài đình, bẩm báo: "Tiểu thư, bữa tối đã chuẩn bị xong, nước trà cũng đã đun nóng!"
Lâm Lang đứng dậy, cười nói với Sở Hoan: "Đi thôi, dùng bữa trước, từ từ nói cho chàng biết!"
Ba người liền rời khỏi đình, tới nơi dùng bữa, cũng ở trong hoa viên, chính là một gian phòng nhã trong hoa viên, bài trí hết sức tao nhã, lò sưởi cháy rực, trong phòng ấm áp vô cùng.
Ngoài chính đường có một chiếc bàn gỗ nam mộc, góc bên cạnh còn có một chiếc bàn tre, đặt một ấm trà tinh xảo và bốn chiếc chén sứ có nắp, bên cạnh còn đặt một lò than đang đun nước.
Sở Hoan tuy trong lòng muốn giải quyết cho rõ chuyện căn nhà sớm, nhưng vẫn tỏ ra điềm tĩnh tự nhiên, lại nghe Lâm Lang tươi cười: "Chàng không cần vội. Cơm rượu sẽ lên ngay, nhưng trước khi dùng bữa, mời chàng nếm chén trà!"
"Chỉ sợ phí phạm vật báu trời cho." Sở Hoan cười nói: "Đây là thói quen của bậc văn nhân tao nhã, ta một kẻ phàm tục, sao biết thưởng trà!"
Lâm Lang mỉm cười tươi tắn, đưa bàn tay ngọc thon thả ra, rót nước nóng vào ấm tráng qua, làm nóng ấm ấm chén, lúc này Tô bá đã lấy lá trà ra, cười nói với Sở Hoan: "Sở tiểu huynh đệ, đây là Vũ Tiền Long Tỉnh hái trước tiết Cốc Vũ, cất giữ không nhiều, tiểu thư ít khi dùng để đãi khách!"
Sở Hoan cười nói: "Vậy quả thật vinh hạnh cho ta!" ghé lại gần, nhìn kỹ.
Thực ra Sở Hoan hiểu rõ, người Tần thích rượu, trên từ đạt quan quý nhân dưới tới nông phu quê mùa đều có thể uống rượu, nhưng nói tới thưởng trà, lại chẳng phải ai cũng biết thưởng thức, mà trà thượng hạng, đôi khi còn khó kiếm hơn cả vàng ròng.
Trà đạo vốn là nghệ thuật cổ xưa, tràn đầy khí tức văn hóa.
Lâm Lang thưởng trà trước bữa ăn, qua đó cũng có thể thấy thân phận nàng quả thật có thói quen sinh hoạt của nhà phú quý.
Lâm Lang thả Vũ Tiền Long Tỉnh vào ấm, rót cao pha thấp, một luồng hương thơm thoang thoảng dần dần lan tỏa trong gian phòng nhã, Sở Hoan tuy về trà đạo là kẻ ngoại đạo, nhưng ngửi thấy mùi hương Vũ Tiền Long Tỉnh này, cũng không kìm được mà tâm thần hướng ra ngoài.
Vũ Tiền Long Tỉnh chính hiệu, thực phẩm xanh thuần tự nhiên, có tiền cũng khó mua được, Sở Hoan cũng thấy nên nếm thử, coi như trải nghiệm cuộc sống tiểu tư sản.
Tô bá cung kính nói với Lâm Lang: "Tiểu thư, con đi bảo họ mang cơm rượu lên ngay!"
Lâm Lang khẽ gật đầu, Tô bá lúc này mới lui xuống.
Lâm Lang rót nước trà trong bình vào chén đầy bảy phần, chỉ thấy búp lá Long Tỉnh đó, hình dáng như giáo, non đều thành đóa, lá tựa cờ hoa, tương phản tô điểm lẫn nhau, quả thật là trà ngon thượng hạng.
Lâm Lang nâng chén trà, đưa tới trước mặt Sở Hoan, mỉm cười phong vận: "Chàng nếm thử xem, xem trà nghệ của thiếp thế nào!"
Sở Hoan nhận chén trà, có phần ngượng ngùng nói: "Đại đông gia, nói thật với nàng, nàng bảo ta uống trà thì được, nhưng nói thưởng trà, ta thực sự chẳng hiểu gì. Thưởng trà này chắc chắn khác với uống trà, nàng dạy ta với!"