Đạp phá quán?
Mọi người Bát Lý đường hít một hơi lạnh, tên tiểu tử này quả thật to gan làm càn, lại một mình xông tới đạp phá quán.
Bát Lý đường tuy liên tiếp thua hai trận dưới tay Sở Hoan, nhưng dù sao cũng chẳng phải tổ chức tầm thường, mấy năm nay hoành hành ngang dọc ở huyện Thanh Liễu, chỉ cần xưng danh Bát Lý đường, huyện Thanh Liễu có thể nói không ai dám chọc.
Tới cửa đạp phá quán, ở Đại Tần đế quốc đó là chuyện có quy củ riêng.
Nói chung, nếu không phải dã tâm ngút trời hoặc kết oán thù, hiếm khi xảy ra chuyện đạp phá quán.
Cái gọi là dã tâm ngút trời, giống như một nơi xuất hiện hai võ quán, nếu một trong hai muốn độc chiếm, mà lại tự thấy có chút trọng lượng, sẽ tới đạp phá quán bên kia.
Kết quả của việc đạp phá quán, liên quan trực tiếp tới sự tồn vong của võ quán.
Nếu một trong hai võ quán thắng, thì võ quán kia phải hạ tấm biển cửa xuống, từ đó biến mất không tăm tích, nên nếu không tới bước đường cùng, hiếm khi xảy ra chuyện đạp phá quán.
Nhưng Sở Hoan hôm nay tới, chẳng chút áp lực, ngược lại nếu hắn thật sự đánh bại Tiết Lãng, tấm biển hiệu Bát Lý đường từ nay về sau sẽ chẳng thể treo lên được nữa.
Mọi người Bát Lý đường đều biến sắc, một gã mặt tím tía bên cạnh Lão Lục người lùn đã cười lạnh: "Đạp phá quán? Sở Hoan, lão tử thừa nhận ngươi có chút bản lĩnh, nhưng chỉ dựa vào một mình ngươi muốn hạ biển Bát Lý đường ta, có phải quá coi trọng bản thân không?" hắn nắm chặt tay, lạnh lùng nhìn Sở Hoan: "Đã ra ngoài rồi, thì cứ ngoan ngoãn sống qua ngày, cầu Bồ Tát phù hộ bản thân được bình an vô sự… không biết sống chết mà tới Bát Lý đường ta, còn tự coi mình là cây hành ghê gớm lắm à!"
Lời hắn vừa dứt, đã thấy thân hình Sở Hoan khẽ động, gã mặt tím đã thấy cây côn đồng trong tay Sở Hoan đâm thẳng vào ngực mình, tốc độ như chớp giật.
Gã mặt tím giật mình, không ngờ Sở Hoan ra tay chẳng chút báo trước, hắn vốn cũng luôn đề phòng Sở Hoan, thấy côn đồng lao tới, lại chẳng né tránh, ngược lại hét lớn một tiếng, ưỡn ngực đón lấy, thậm chí còn vươn một tay ra, chộp thẳng vào côn đồng.
Ai ngờ côn đồng Sở Hoan rõ ràng đâm vào ngực hắn, lại trong nháy mắt đổi chiêu, đầu côn hất lên, "bộp" một tiếng đánh trúng ngay cằm gã mặt tím, nghe một tiếng "rắc" xương vỡ vang lên, gã mặt tím trên mặt lộ vẻ đau đớn, trong mắt đầy vẻ kinh hoàng, hàm dưới hắn bị côn đồng này đánh mạnh một cú, đã trật khớp, thậm chí đã rạn xương, cả người đau đớn quỳ sụp xuống, ôm miệng, đầu ngón tay chẳng mấy chốc đã rỉ máu tươi.
Sở Hoan trong khoảnh khắc thu côn dài về, nhàn nhạt cười: "Ngươi dám ưỡn ngực đón lấy, xem ra ngực ngươi hẳn đã luyện qua loại công phu Thiết Bố Sam, chỉ có điều xem ra cái cằm ngươi lại chưa luyện thành!" hắn cười lạnh, nói: "Giờ biết ta là cây hành nào rồi chứ?"