Đại Tần lấy võ lập quốc, tuy cấm dân gian tư trữ binh khí, nhưng địa vị người học võ ở nước Đại Tần vẫn khá cao, Đại Tần mười sáu đạo, mỗi đạo đều có võ quán do dân gian mở ra.
Sở Hoan thấy "Bát Lý Đường Võ Quán", liền biết đây là treo đầu dê bán thịt chó, võ quán chỉ là giả, thu nạp lưu manh du côn lập thành một tổ chức tác oai tác quái mới là thật.
Sở Hoan xử thế làm người, thực ra đối với hắn hết sức đơn giản, chỉ giữ chặt tám chữ mà thôi.
Có ơn ắt báo, có thù ắt trả!
Lần này hắn bị gài bẫy vu oan tống vào ngục, Hồ tri huyện tự nhiên là bàn tay đen lớn nhất, nhưng Sở Hoan trong lòng hiểu rõ, Bát Lý đường này cũng là tòng phạm cực lớn, vừa bước ra khỏi huyện nha, hắn đã hạ quyết tâm, lần này nếu không xông vào hang hùm trị Tiết đại lão, hắn thật sự chẳng còn mang họ "Sở" nữa.
"Gõ cửa!" Sở Hoan nhìn chằm chằm cánh cổng lớn màu son đỏ đó, nhàn nhạt nói.
Gã đó nhìn Sở Hoan kỳ quái, nhưng cũng chẳng do dự, bước tới giơ tay lên, định gõ cửa, chợt nhớ ra điều gì, xoay người bước tới bên Sở Hoan, hỏi: "Đúng rồi, đừng trách ta không nói trước, bạc ngươi mang theo có đủ không? Lễ bái sư không thể thiếu được… ta có lòng tốt nhắc ngươi một câu, lễ bái sư ngươi dâng lên càng nhiều, địa vị trong Bát Lý đường càng cao…!"
Sở Hoan vỗ vỗ ngực, cười nói: "Ngươi yên tâm, không chỉ lễ bái sư, còn cả lễ dẫn kiến của ngươi, ta sẽ không hà tiện đâu, nhất định sẽ khiến các ngươi hài lòng!"
Gã đó tươi hẳn nét mặt, mừng rỡ nói: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt!" bước tới, gõ cửa, chẳng mấy chốc, bên trong vọng ra tiếng: "Sáng sớm tinh mơ, gọi hồn à?"
"Dưới trướng Tứ gia, có người muốn bái sư nhập môn, ta dẫn kiến tới!" gã đó lớn tiếng nói.
"Kẹt" một tiếng, cổng lớn mở ra, một người bước ra, liếc Sở Hoan một cái, cũng chẳng nhận ra Sở Hoan, chỉ thấy chiếc áo bông Sở Hoan mặc có phần giá trị, vênh váo hỏi: "Là ngươi muốn nhập môn?"
"Đúng vậy!"
Người đó lại ngắm nghía vài lần, mới nói: "Tiết gia còn chưa dậy, ngươi cứ vào trong chờ trước đi." xoay người bước vào, Sở Hoan bước tới, chợt dừng bước, khẽ nói với gã dẫn đường: "Ngươi dẫn đường có công, hôm nay ta sẽ không liên lụy ngươi, ngươi mau tìm chỗ nào trốn đi… sau này đừng tới Bát Lý đường nữa!"
Gã đó sững người, kế đó dùng ánh mắt hết sức kỳ quái nhìn Sở Hoan, tựa như nhìn quái vật, mãi tới khi Sở Hoan bước vào Bát Lý đường, gã này mới hoàn hồn, lẩm bẩm: "Cái này bị làm sao vậy…!" đuổi theo, khẽ nói: "Đúng rồi, ngươi đừng quên lễ dẫn kiến cho ta… không có ta, ngươi làm sao vào được cánh cổng lớn này…!"
Hắn một lòng nhớ tới lễ dẫn kiến của mình, bám sát theo sau, tuy Sở Hoan đã nhắc, hắn vẫn chẳng để tâm chút nào.