Sở Hoan lúc này cũng có phần nghi hoặc, chỉ cảm thấy chuyện đêm nay chỗ nào cũng toát ra vẻ kỳ lạ, hắn lúc này tựa như ngắm trăng dưới nước nhìn hoa trong sương, dường như nắm được một tia manh mối, nhưng ngẫm kỹ lại, lại thấy trống rỗng mơ hồ.
Lam Đình Ngọc thấy Hồ tri huyện mặt trắng bệch không còn máu, hằn giọng quát: "Hồ Vĩ, ngươi còn không thành thật khai báo tội trạng? Thật sự muốn bản quan dùng đại hình hầu hạ sao?"
Hồ tri huyện ngồi dưới đất, bỗng cười lên, tiếng cười kỳ quái, quan lại nha dịch xung quanh đều nhìn nhau, chỉ thấy Hồ tri huyện vừa cười vừa gắng gượng đứng dậy, thậm chí hết sức to gan chỉ vào Lam Đình Ngọc, lại chỉ vào Vệ Thiên Thanh, kế đó trong tiếng cười kỳ quái, lại lần lượt chỉ vào Triệu huyện thừa, Trương Đại Hồ và Diệp ngỗ tác, giọng kỳ quái: "Bản quan hiểu rồi, tất cả những chuyện này đều là các ngươi thiết kế sẵn từ trước, các ngươi bày cạm bẫy để hãm hại bản quan…!" hắn đột nhiên giơ chân lên, đá Trương Đại Hồ đang ở ngay gần đó ngã lăn ra đất, chỉ vào Trương Đại Hồ, chẳng biết là khóc hay cười: "Ngươi tên tiểu nhân đê tiện, bản quan thật sự không ngờ, ngươi lại ăn cháo đá bát… ngươi từ khi nào trở thành chó săn của bọn chúng vậy?"
Vệ Thiên Thanh đưa mắt ra hiệu, lập tức có hai võ sĩ bước tới, khóa ngược tay Hồ tri huyện, ấn hắn quỳ xuống đất.
Đám quan lại nha dịch huyện Thanh Liễu hai bên, không ít người là do Hồ tri huyện nâng đỡ mà thành, tuy cảm thấy chuyện đêm nay hết sức kỳ lạ, nhưng trong hoàn cảnh này, đâu ai dám đứng ra bênh vực Hồ tri huyện.
Ai cũng có thể thấy rõ, lần thẩm vấn đêm nay của Lam Đình Ngọc và Vệ Thiên Thanh, chính là quyết tâm lật đổ Hồ tri huyện, hai người này đều là đại quan phủ thành, ai dám chống đối? Huống hồ nhân chứng vật chứng bày ra trước mắt, cho dù có kẻ gan dạ muốn biện hộ cho Hồ tri huyện, cũng chẳng biết biện hộ từ đâu.
……
Hồ tri huyện bị đè xuống đất, nhưng vẫn phát ra tiếng cười thê lương, hằn học nhìn Lam Đình Ngọc đang chậm rãi bước tới ghế chính, lớn tiếng nói: "Bản quan biết, nhiều người dòm ngó huyện Thanh Liễu đã lâu, vẫn luôn muốn lật đổ bản quan… các ngươi thông đồng với nhau, hãm hại bản quan… chỉ là bản quan phải nói cho các ngươi biết, đừng tưởng như vậy là các ngươi đã thắng…!"
Lam Đình Ngọc ngồi vào chỗ, đập kinh đường mộc, hằn giọng quát: "Hồ Vĩ, ngươi đừng ăn nói bậy bạ." liếc nhìn khắp hai bên, trầm giọng: "Chuyện đêm nay, các ngươi đều đã tận mắt thấy, tận tai nghe, Hồ Vĩ làm càn phi pháp, mất hết lương tâm, vì tư dục cá nhân, đã hại chết hai mạng người… trong các ngươi, có ai dị nghị gì không?"
Mọi người sao dám phản bác, đều liên thanh nói không dám.
Lam Đình Ngọc gật đầu: "Vậy tốt lắm, đêm nay mở phiên xử, triệu tập các ngươi tới đây, chính là để mọi người làm chứng, tránh có kẻ nói bản quan độc đoán một lời, vu oan cho Hồ Vĩ." ngừng lại một chút, nhàn nhạt nói: "Đã không ai có dị nghị, thì trên bản cáo trạng này, còn cần các ngươi đều ký tên vào, lát nữa bản quan cũng tiện phục mệnh tổng đốc đại nhân!"