Trong lòng Hồ tri huyện tuy giật mình không nhỏ, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra hết sức điềm tĩnh, ho hai tiếng, nói: "Bản quan đã mệt rồi, có chuyện gì, để mai bàn tiếp."
Triệu huyện thừa gật đầu vâng dạ, kế đó mang vẻ nghi hoặc hỏi: "Đường tôn, đêm khuya thế này, ngài đích thân tới đại lao, chẳng lẽ nơi đây có chuyện gì? Nếu có chuyện, ngài sai người tới xử lý là được, đâu cần đường tôn nhọc công đích thân tới?"
Đường đường bậc tôn quý một huyện, nửa đêm lại chạy tới chốn ngục tối vừa hôi thối vừa âm u, tự nhiên là chuyện quá đỗi bất thường.
Hồ tri huyện cùng Trương Đại Hồ trao đổi ánh mắt tựa như có tựa như không, cau mày: "Triệu huyện thừa, chẳng lẽ hành sự của bản quan, còn phải trình bày tỉ mỉ với ngươi mới được sao?"
Hắn với Trương Đại Hồ đã bàn xong tiếp theo sẽ lặng lẽ bắn chết tù nhân phòng giáp, tiêu hủy chứng cứ phạm tội, nhưng vị Triệu huyện thừa này lại đột nhiên xuất hiện làm loạn trận thế, điều này khiến Hồ tri huyện trong lòng cực kỳ tức giận.
Triệu huyện thừa chẳng vội chẳng nóng, chỉ lắc đầu cười: "Đường tôn nói nặng lời rồi, thuộc hạ chẳng có ý gì khác." ngừng lại một chút, mới nói: "Đúng rồi, Trương đầu ngục, ngục tối này hiện giờ giam giữ bao nhiêu người? Sổ danh sách của ngươi đưa ta xem thử, đêm nay ta đúng lúc rảnh rỗi, đã tới đây rồi, tiện thể kiểm tra lại số lượng tù nhân luôn!"
Trương Đại Hồ sững người, Hồ tri huyện cũng hơi biến sắc, trầm giọng: "Triệu huyện thừa, đèn đóm tối tăm thế này, giờ này mà kiểm tra tù nhân gì… ở đây âm u lắm, ngươi cứ đi trước đi!"
Ai ngờ vị Triệu huyện thừa ngày thường khiêm cung nghe lời hôm nay lại trái ngược hẳn thường lệ, cười nói: "Đường tôn, thuộc hạ là huyện thừa một huyện, nói ra, bất cứ lúc nào cũng có thể kiểm tra số lượng phạm nhân trong ngục… cho dù là nửa đêm, cũng chẳng ai được cản trở!" thần sắc ông kiên định, nhìn dáng vẻ đó, đêm nay nhất định phải kiểm tra ngục giam cho bằng được.
Hồ tri huyện nheo mắt lại, lúc này rốt cuộc hiểu ra, vị Triệu huyện thừa ngày thường trông ôn thuận như cừu non này, đêm nay lại đột nhiên phô ra nanh vuốt.
Ông ta không sớm không muộn lại kiểm tra ngục ngay đúng lúc này, chuyện này quả thật hết sức kỳ quái.
Triệu huyện thừa đã đưa tay ra, nói với Trương Đại Hồ: "Đưa sổ danh sách cho ta!"
Trương Đại Hồ nhìn Hồ tri huyện, chỉ thấy thần sắc Hồ tri huyện kỳ quái, khẽ trầm ngâm, Hồ tri huyện khẽ gật đầu, Trương Đại Hồ lúc này mới đi lấy sổ danh sách tù nhân, hai tay dâng cho Triệu huyện thừa.
Triệu huyện thừa cười mà như không cười, nhận lấy sổ danh sách, xoay người liền đi ra ngoài.
Thấy Triệu huyện thừa ra khỏi cửa, Trương Đại Hồ vội ghé sát tới bên Hồ tri huyện, hoảng hốt: "Đại nhân, phen này phiền phức rồi… phòng giáp vẫn còn thi thể, họ Triệu nhất định sẽ phát hiện ra…!" trên trán hắn đã rịn mồ hôi to như hạt đậu.