Hồ tri huyện ra vẻ ngụy quân tử giả tạo, Sở Hoan nhìn vào mắt mà muốn buồn nôn, nhàn nhạt cười: "Tri huyện đại nhân quả thật công minh liêm chính, khiến thảo dân hết sức khâm phục!"
Hồ tri huyện gượng cười, đang định nói gì, đã nghe Sở Hoan tiếp tục: "Đại nhân, ngài là cha mẹ một huyện, nay trong ngục giam có người bị đầu độc chết một cách khó hiểu, chuyện này để đại nhân đích thân tra, thực có phần không thỏa đáng. Thảo dân chỉ là kẻ quê mùa, nhưng cũng hiểu vài đạo lý, nếu hình bộ ty phủ thành phái người tới điều tra chuyện này, đại nhân mới tránh được hiềm nghi, điều này mới có lợi cho đại nhân!"
Hồ tri huyện lúc này cũng chẳng buồn để tâm vì sao một kẻ quê mùa lại biết tới cơ quan như hình bộ ty, hắn chỉ muốn nhanh chóng vớt thi thể ra, vuốt râu: "Sở Hoan, bản quan nghe nói ngươi lỡ tay làm chết người, nhưng hôm nay có kẻ muốn ám hại ngươi ngay trong ngục, xem ra chuyện không đơn giản như vậy, theo kinh nghiệm làm quan nhiều năm của bản quan, mười phần có tới tám chín phần ngươi bị oan uổng…!"
Sở Hoan nhìn chằm chằm vào mắt Hồ tri huyện, mặt không biểu tình.
Trong lòng hắn sáng tỏ như gương, hôm nay bản thân giữ chặt thi thể Phạm béo, coi như đã nắm giữ chỗ hiểm yếu của Hồ tri huyện, lão già này chắc chắn đã hiểu rõ mối lợi hại trong đó, nên mới đích thân ra mặt, dùng cả lời mềm lẫn lời cứng muốn lấy thi thể đi.
Thấy Sở Hoan thần sắc chẳng đổi, vẫn không có ý định tránh sang, Hồ tri huyện rốt cuộc không nén nổi ngọn lửa giận trong lòng, sa sầm mặt, lên giọng quan: "Sở Hoan, bản quan đây đang lo án, ngươi nếu cản trở việc phá án, đó là tội lớn… ngươi hiện đã có nghi vấn giết người, nếu còn thêm tội danh cản trở công vụ, bản quan cho dù muốn bảo vệ ngươi, cũng chẳng thể giữ nổi." ho một tiếng, khẽ nói: "Ngươi tránh ra trước đã, bản quan nói cho ngươi biết một câu ở đây, chỉ cần ngươi đừng sinh thêm chuyện thị phi, vụ án giết người của ngươi, cũng không phải không có chuyển biến…!"
Ai ngờ Sở Hoan lại như câm ăn phải quả cân sắt, quyết tâm rồi, chẳng nói chẳng rằng, lạnh lùng canh giữ trước cửa ngục giam.
Hồ tri huyện thấy Sở Hoan chẳng ăn mềm cũng chẳng ăn cứng, trong lòng nóng ruột, cười lạnh: "Sở Hoan, xem ra ngươi thật sự muốn cản trở việc phá án rồi. Bản quan nói cho ngươi biết, đây là ngục giam huyện nha, không dung được ngươi làm càn ở đây, nếu ngươi thật sự không chịu tránh, đừng trách bản quan không khách khí." lúc này trong lòng hắn tràn đầy sát khí, chỉ muốn băm vằm Sở Hoan ra ngàn mảnh.
Đường đường tri huyện, lại bị một tù nhân giam trong ngục uy hiếp, chuyện này nếu lộ ra ngoài, chỉ sợ sẽ khiến thiên hạ cười vỡ bụng, nhưng Hồ tri huyện lúc này cũng chẳng biết nên xử trí thế nào.
Chuyện này hắn không muốn làm rùm beng, chỉ có thể dựa vào mấy kẻ dưới tay mình xử lý cho xong, nhưng mấy kẻ dưới tay này, lại chẳng phải đối thủ của Sở Hoan.