Hồ tri huyện tuổi đã cao, nhưng nàng tiểu thiếp bên cạnh lại đang độ xuân sắc, lão già này tuy thường nói phải dưỡng thân bổ khí, nhưng chỉ cần lên giường, bị con hồ ly nhỏ bên cạnh khêu gợi vài chiêu, liền chẳng thể kìm nén nổi dục vọng của mình.
Đêm nay Hồ tri huyện tuy có phần tâm thần bất an, nhưng vẫn bị con yêu tinh bên cạnh dùng lưỡi đinh hương khơi dậy dục vọng, vờn vã trên tấm thân mềm mại thơm tho của yêu tinh một lúc, mới thở hổn hển lăn xuống khỏi người nàng, cảm thấy con yêu tinh bên cạnh chưa thỏa mãn mà lằm bằm, lão già trong lòng cũng có phần ngượng ngùng, khẽ an ủi vài câu, chỉ cảm thấy thân thể mệt mỏi, vừa khép mắt lại, còn chưa ngủ say, đã nghe ngoài cửa vọng vào giọng hoảng hốt: "Lão gia… lão gia…!"
Hồ tri huyện mở mắt ra, cũng chẳng ngồi dậy, hỏi: "Nửa đêm nửa hôm, gọi hồn à?"
Giọng bên ngoài nói: "Lão gia, xảy ra chuyện lớn rồi…!"
Hồ tri huyện sững người, kế đó trên mặt lại lộ vẻ mừng rỡ, đẩy cái đùi trắng nõn của nàng tiểu thiếp đang gác lên người mình ra, ngồi dậy, khoác áo, bước tới cửa, mở cửa ra, chỉ thấy ngoài cửa chính là Trương Đại Hồ, cai ngục trong ngục tối.
Trương Đại Hồ mặt đầy vẻ hoảng hốt, Hồ tri huyện khẽ cau mày, kế đó hạ giọng: "Việc xong chưa? Đều xử lý xong cả rồi chứ?"
Trương Đại Hồ mặt khổ sở, nói: "Lão gia… thật sự xảy ra chuyện lớn rồi!"
Hồ tri huyện cảm thấy kỳ lạ, thấy trên mặt Trương Đại Hồ có một chỗ sưng vù lên, kinh ngạc: "Xảy ra chuyện gì? Mặt ngươi sao vậy?"
"Lão gia, tên tiểu tử đó phát điên rồi!" Trương Đại Hồ thần sắc hoảng loạn, khẽ nói: "Tiểu nhân theo lời lão gia dặn, trước tiên đưa gói thuốc độc cho Phạm béo một phần, rồi lại bỏ thêm thuốc độc vào bát thịt kho tàu…!"
"Vậy không sai." Hồ tri huyện bước ra khỏi cửa, thuận tay khép cửa lại, đi tới một hòn giả sơn trong sân, đêm nay không trăng, bốn bề tối tăm, gió đêm đông lạnh lẽo thê lương, Hồ tri huyện cũng chẳng màng y phục trên người mỏng manh, trầm giọng: "Tên đó trúng độc mà chết, liền có thể sai người từ trên người Phạm béo lục ra thuốc độc, cứ nói bọn chúng có tư thù, là Phạm béo bỏ độc trong ngục… chẳng lẽ có biến?"
"Phạm béo chết rồi!" Trương Đại Hồ mặt khổ sở: "Sở Hoan vẫn còn sống…!"
Hồ tri huyện đột nhiên biến sắc, trong mắt hiện vẻ kinh hãi, nắm chặt cổ áo Trương Đại Hồ, hằn giọng: "Ngươi nói gì? Sao lại thế được? Ngươi chẳng phải từng nói, cơm nước trong ngục, đều là Sở Hoan ăn no trước, đám kia mới được ăn sao?"
Trương Đại Hồ cười khổ: "Lão gia, vốn dĩ là vậy. Tiểu nhân cũng tưởng, bát thịt kho tàu đó đưa tới, Sở Hoan nhất định sẽ ăn ngấu nghiến… nhưng chẳng hiểu vì sao, Sở Hoan lại không ăn thịt kho tàu, Phạm béo lại tựa như đã lén ăn trước, giờ đã trúng độc chết rồi!"