Viên quản sự ôm cái đầu vừa bị đánh vỡ, trên mặt lộ vẻ đau đớn, kế đó trong mắt lại hiện vẻ oán độc, hạng tiểu nhân này trở mặt còn nhanh hơn lật sách, biết đã trở mặt hoàn toàn với Lương phường chủ, lập tức chửi thẳng: "Họ Lương kia, ông đánh người?"
Lương phường chủ hung hãn nói: "Lão tử đánh chính là mày." lúc này hắn giận dữ bốc lên đầu, nhất thời quên mất Lâm Lang đang ở bên cạnh, liếc nhìn bàn ăn, định chộp lấy bát đĩa.
Lâm Lang sa sầm mặt, lạnh giọng: "Dừng tay, xưởng rượu này là nơi cho các ngươi làm càn sao?"
Lương phường chủ giật mình tỉnh ngộ, vội thu tay lại, mặt tái mét, gượng cười: "Đại đông gia, chuyện này… tên này ăn nói bậy bạ, người… người ngàn vạn lần đừng tin hắn!"
Viên quản sự cười lạnh: "Đại đông gia, tôi có bằng chứng!"
"Bằng chứng?" Lâm Lang cau mày: "Bằng chứng gì?"
"Đại đông gia, hôm nay mở hầm, họ Lương này ôm dạ họa hại người." Viên quản sự nói: "Hắn…!"
Lương phường chủ hằn giọng: "Cút, Hòa Thịnh Tuyền không dung nổi loại người như mày, mau cút, mày còn dám ăn nói bậy bạ, lão tử…!" lúc này hắn tựa như một con gấu bị chọc giận, vung tay múa chân hết sức vụng về, thô lỗ chẳng ra thể thống gì.
Lâm Lang lạnh nhạt nói: "Hắn muốn nói, cứ để hắn nói cho hết, có phải nói bừa hay không, trong lòng ta tự có chừng mực!"
Viên quản sự lau vết máu trên trán, hằn học: "Đại đông gia, hắn… hắn trộm rượu!" thêm câu: "Hắn bảo tôi làm, tôi không thể không làm…!"
Lương phường chủ mặt trắng bệch như tro tàn, hơi thở gấp gáp: "Mày… mày ăn nói hồ đồ, đừng vu oan cho người tốt!"
"Người tốt?" Viên quản sự tới nước này rồi, mọi thứ đều liều luôn, cười lạnh: "Người tốt cái con khỉ… đại đông gia, ông ta ở trong hầm trong khuyên người ra ngoài chào hỏi thương gia, chính là để tìm cơ hội cho chúng tôi ra tay. Người giờ có thể tới phòng ông ta xem thử, chúng tôi lén chuyển hai mươi vò rượu qua đó, giấu ngay trong phòng ông ta… ông ta còn nói, sau này để tôi đổi hai mươi vò rượu này thành bạc, chia cho tôi một phần!"
Lâm Lang nhìn Lương phường chủ, cười thê thảm, nói: "Cô trượng, chú đối xử với thiếp như vậy sao?"
Lương phường chủ mặt tái mét, hoảng loạn: "Đại đông gia… Lâm Lang, ta… con… con đừng nghe hắn nói bậy… ta…!"
"Tới lúc này rồi, chú vẫn còn lừa gạt con sao?" Lâm Lang cười khổ: "Cô mẫu ngày đó đích thân tới cầu xin con, để chú tới quản lý xưởng rượu, con nể mặt cô mẫu, tuy biết chú ăn chơi trác táng chẳng lo làm ăn chính đáng, nhưng vẫn miễn cưỡng đồng ý. Vốn tưởng chú có việc đàng hoàng để làm, cũng tưởng chú sẽ vì mặt mũi cô mẫu mà thật lòng giúp con một tay, nhưng… nhưng chú xem chú đối xử với con thế nào?"
Lương phường chủ ngồi phịch xuống ghế, mặt đầy vẻ chán nản, sắc mặt trắng bệch, hồi lâu không nói gì.