Lâm Lang nghe lời Phạm Dật Thượng, thân hình yểu điệu run lên, kế đó nghe nàng nghiêm giọng quát: "Phạm Dật Thượng, ngươi… ngươi cút cho ta…!" giọng nàng tràn đầy oán hận, lại còn mang theo nét thê thảm.
Phạm Dật Thượng chẳng những không cút, ngược lại còn bước lên một bước, cười lạnh: "Tô Lâm Lang, đại ca tôi tuy đã mất, nhưng nhà họ Phạm tôi vẫn còn. Chừng nào nhà họ Phạm tôi còn tồn tại một ngày, nàng vẫn là người nhà họ Phạm, chạy cũng không thoát được…!" hắn chỉ tay khắp bốn phía, đắc ý nói: "Nàng nói không sai, ở đây đều là đồ vật của Tô Lâm Lang nàng, nhưng càng là đồ vật của đại ca tôi. Đại ca tôi không còn, tôi làm em trai vẫn còn đây, anh mất em thay, đồ vật của đại ca tôi, tự nhiên cũng là đồ vật của tôi!"
Hàn Uyên bên cạnh vẫn im lặng nãy giờ, lúc này rốt cuộc không nhịn được nữa, bước tới quở trách: "Nhị công tử, năm đó là nhà họ Phạm các ngươi có lỗi với đại đông gia, đại đông gia không so đo tính toán với nhà họ Phạm các ngươi, đã là rộng lượng khoan hồng lắm rồi, ngươi… ngươi giờ lại lấy chuyện này ra sỉ nhục đại đông gia, còn có chút lương tâm nào không?" gương mặt lão nhân đầy vẻ tức giận, rõ ràng căm ghét Phạm Nhị công tử tận xương tủy.
Sở Hoan đứng phía sau nghe vậy, rốt cuộc mới hiểu ra, Lâm Lang hóa ra là phụ nữ đã có chồng, dường như phu quân của Lâm Lang chính là anh trai Phạm Dật Thượng, cũng chính là Phạm đại công tử của nhà họ Phạm.
Chỉ có điều nghe ý trong lời họ, vị Phạm đại công tử đó đã về chốn suối vàng, Lâm Lang lại trở thành góa phụ.
Lúc này Sở Hoan cũng hiểu ra, hôm đó ở Nhất Phẩm Hương Hàn Uyên gặp Phạm Nhị công tử còn có vài phần khách khí, rõ ràng là vì có mối quan hệ này bên trong.
Nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, Lâm Lang dường như có quan hệ hết sức bất hòa với nhà họ Phạm, Sở Hoan không rõ trong đó có ẩn tình gì, nhưng lúc này cũng hiểu vì sao hôm đó Hàn Uyên không ngăn cản mình trị Phạm Dật Thượng, rõ ràng là hai bên đã có oán thù từ trước, chỉ là bề ngoài vẫn còn tỏ ra vài phần khách khí mà thôi.
Phạm Dật Thượng thấy Hàn Uyên đứng ra, sắc mặt lập tức khó coi, giơ tay chỉ vào Hàn Uyên mắng: "Tên già này, lão tử còn chưa tính sổ với ngươi, ngươi đừng vội nhảy ra, để lát nữa lão tử tự nhiên sẽ trị ngươi!"
Điều hắn nói, tự nhiên là chuyện xảy ra ở Nhất Phẩm Hương không lâu trước đây.
Lúc này gã gầy Lão Tam cũng đứng dậy khỏi ghế, cười hì hì: "Đại đông gia, chuyện này là ngươi không phải đạo rồi. Cổ ngữ nói chẳng sai, lấy gà theo gà lấy chó theo chó, ngươi đã bước chân vào cửa nhà họ Phạm, thì sống là người nhà họ Phạm, chết là ma nhà họ Phạm, chạy cũng không thoát được. Nhị công tử nói không sai, anh mất em thay, đại công tử đã mất, nhưng nhị công tử vẫn còn, giờ nhà họ Phạm do nhị công tử coi sóc gia sự, ngươi đã là người nhà họ Phạm, thì nên nghe theo lệnh của nhị công tử…!"