Sở Hoan và Lý phu tử vào phòng riêng, bên trong quả thực yên tĩnh hơn ngoài đại sảnh nhiều, ngồi xuống xong, tiểu nhị rất nhanh mang trà nước tới, cười hỏi: "Hai vị dùng gì ạ? Hoa xuy diêu tử, kê thiệt canh, bạo chương thối, cúc hoa thố ty, phù dung tiễn ngưu cân... còn có khương thố kim ngân đề tử, bát bảo lạp kê, đây là những món khách trong lầu gọi nhiều nhất, sắc hương vị đủ cả, hai vị tới đây, nên nếm thử mới phải!"
Tiểu nhị này ăn nói lưu loát, kể tên các món như đếm của nhà mình, Sở Hoan nghe mà ngẩn cả người, trong lòng cũng khá cảm khái, một là cảm khái quả nhiên nghề nào cũng không đơn giản, ngay cả tiểu nhị tửu lâu cũng phải có cái miệng lanh lợi, hai là cũng không ngờ chỉ một huyện thành nhỏ bé, tòa tửu lâu trông cũng chẳng xa hoa lắm này lại có những món ăn cao cấp như vậy.
Hắn đâu biết, Thanh Liễu thành này nằm trên tuyến giao thông trọng yếu ba châu, chính là nơi tất yếu phải qua lại giữa đông và nam, dù quan hay thương của cả ba châu, đều phải đi qua Thanh Liễu thành.
Sai dịch hay thương khách qua lại, cũng đều nghỉ chân ở Thanh Liễu thành, cũng chính vì vậy, Thanh Liễu thành trong số các huyện thành của Đại Tần đế quốc, tuyệt đối thuộc hàng nhất nhì, mà mức độ phồn hoa cũng thuộc hàng nhất lưu.
Sở Hoan mặc áo vải thô, nhìn qua là biết từ thôn quê tới, nếu chỉ có Sở Hoan, tiểu nhị này chưa chắc đã nhiệt tình như vậy, mà chính Lý phu tử mặc áo bào xanh, trông có vẻ là bậc có học thức, nên tiểu nhị mới ân cần như vậy.
Lý phu tử xua tay nói: "Chưa vội mấy món này." Ngừng lại, khẽ giọng dặn: "Nếu có người xưng là Hàn Uyên, ngươi cứ dẫn hắn tới đây, đợi khách tới rồi, gọi món cũng chưa muộn."
Tiểu nhị đáp lời, lui xuống.
Lý phu tử xuất thân đọc sách, là người khá kỹ tính, lúc này ở trong phòng riêng, cảm thấy nơi đây cần thận trọng cẩn thận, giọng nói cũng nhỏ hẳn xuống: "Nhị lang, chúng ta đợi một lát, Hàn Uyên chẳng mấy chốc sẽ tới!" Chợt liếc thấy trên tường phòng riêng treo một bức tranh, đứng dậy chắp tay sau lưng bước tới, bức tranh đó là một bức sơn thủy, vẽ khá có thần thái, bên cạnh đề một khúc thơ từ, Lý phu tử khẽ đọc một lượt, thấy dòng lạc khoản, lập tức lắc đầu than: "Thật đúng là thế đạo suy đồi, đây là thơ từ của Từ Tùng Dương, phỏng theo cũng không phải không được, chỉ là lạc khoản này cũng ký tên Từ Tùng Dương, thì chẳng khác nào mượn danh dối đời!"
Sở Hoan đặt bọc đồ sang bên cạnh, lúc đặt xuống, lại nghe trong bọc dường như có tiếng động, có phần lạ, mở bọc ra xem, mới phát hiện, trong bọc đồ này ngoài quần áo gấp gọn gàng ra, còn có một xâu tiền đồng, ước chừng bảy tám mươi đồng, dùng một sợi dây đỏ xâu lại, kẹp giữa đám quần áo.
Sở Hoan sững lại một lúc, liền hiểu ra ngay, xâu tiền đồng này tự nhiên là do Tố Nương đặt vào, tuy số lượng không nhiều, nhưng theo hoàn cảnh nhà họ Sở, gần trăm đồng tiền cũng là một con số không nhỏ, đó là Tố Nương thêu thùa từng mũi kim mà kiếm được, Sở Hoan nhìn thấy trong mắt, trong lòng chợt xúc động, biết Tố Nương lo mình ở bên ngoài không một xu dính túi, nên mới đặt số tiền đồng này vào trong bọc.