Nhà họ Sở đón Lý phu tử vào nhà, chưa đợi mọi người lên tiếng, Lý phu tử đã nói: "Nhị lang, con thu xếp đi, chúng ta đi vào thành ngay. Trước bữa tối, chúng ta phải tới thành cho kịp, tối nay mời khách ăn một bữa cơm, việc của con coi như thành rồi."
Sở Lý thị vô cùng vui mừng, hỏi: "Đại ca, tìm được việc tốt rồi sao?"
"Mấy hôm nay ta trong thành tìm gặp mấy người quen cũ, phần lớn đều không dùng được người, nhưng đại tác sư Hàn Uyên bên Hòa Thịnh Tuyền biết chuyện này, nghĩ tình lão phu với hắn có giao tình nhiều năm, lại chịu giới thiệu Nhị lang tới Hòa Thịnh Tuyền làm việc." Lý phu tử vuốt râu cười tủm tỉm nói: "Sáng sớm nay, Hàn Uyên đã cử người tìm tới lão phu, bảo lão phu dẫn Nhị lang qua, lão phu đã gửi thiệp mời, tối nay mời Hàn Uyên ăn cơm, bên đó cũng đã đồng ý rồi!"
Tố Nương không nhịn được hỏi: "Cữu gia, Hòa... Hòa Thịnh Tuyền là làm gì vậy?"
Lý phu tử sững lại, liền nói: "Tố Nương à, con quả thực chưa từng ra khỏi nhà, chuyện gì cũng không biết. Con có biết không, Vân Sơn phủ ta có Vân Sơn tam hiệu, đều là những hiệu buôn trăm năm, Hòa Thịnh Tuyền chính là một trong số đó. Hòa Thịnh Tuyền là tửu gia hàng đầu của Vân Sơn phủ ta... không không không, là của cả Nam Sơn đạo ta!"
"Là để Nhị lang đi bán rượu à?" Tố Nương ngơ ngác nói: "Bồi bàn?" Nàng tuy không biết nhiều chuyện, nhưng cũng biết tửu gia có người chạy bàn.
Lý phu tử lắc đầu nói: "Hòa Thịnh Tuyền không phải tửu lâu, đó là xưởng nấu rượu. Nói thế này vậy, những năm qua lão phu cũng nếm qua không ít loại rượu, nhưng nói về hương vị thuần khiết, thì rượu Trúc Thanh của Hòa Thịnh Tuyền vẫn là thượng hạng nhất." Nói tới đây, cổ họng ông lão động đậy, dường như rất lưu luyến rượu Trúc Thanh.
Tố Nương hiểu lơ mơ, cũng không hỏi thêm.
Sở Hoan trầm ngâm một lúc, mới hỏi: "Cữu gia, con tới đó, phải làm những gì?"
"Cái này lão phu thật sự không biết." Lý phu tử lắc đầu nói: "Nhưng Hàn Uyên đã đồng ý, chuyện này chắc chắn không sai, tổng sẽ sắp xếp cho con một việc gì đó làm." Vuốt râu cười nói: "Nhị lang à, Hàn Uyên này là đại tác sư trong xưởng rượu, sư phụ thực thụ, lúc còn trẻ, hắn cũng chỉ là một tiểu nhị, nhưng đầu óc linh hoạt, giờ đã thành đại tác sư, ai ai cũng ganh tị, cơm no áo ấm chẳng lo. Hắn với lão phu khá có giao tình, có hắn chăm sóc con, đó là chuyện cầu còn không được. Vào Hòa Thịnh Tuyền rồi, con cứ theo hắn học hỏi cho tốt, biết đâu ngày nào đó con cũng thành đại tác sư, mẹ con và Tố Nương đều sẽ có ngày tốt để sống!"
Trong lòng Sở Hoan thầm than: "Thành đại tác sư, chỉ sợ khó mà đạt tới. Nhưng để mẹ và Tố Nương tỷ được sống ngày tốt, đó là điều mình nhất định phải làm được!"
Sở Lý thị tuy cũng không hiểu Hòa Thịnh Tuyền hay rượu Trúc Thanh gì đó, nhưng cảm thấy đó là chuyện tốt, nắm tay Sở Hoan, nói: "Nhị lang à, cữu gia con đã tìm cho con một việc làm tốt, con không được phụ lòng cữu gia. Tới bên đó, phải làm việc cho tốt, mẹ không cầu con thành đạt vinh hiển, chỉ cầu con bình an, ăn no mặc ấm là được...!" Nói tới đây, mắt bà đã đỏ hoe.